Giữa không khí lắng đọng của Lễ kỷ niệm 20 năm ra trường của cựu Tăng Ni sinh khóa V (2001-2005, Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM) tổ chức, hình ảnh Sư cô Thích nữ Thánh Tâm trang nghiêm dâng lời tri ân đã trở thành điểm lắng đẹp của buổi lễ. Sư cô không chỉ đại diện cho Tăng Ni khóa V, mà còn làm hiển lộ phẩm hạnh khiêm cung, hiếu nghĩa, và gìn giữ truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của nhà Phật.
Lời tri ân của Sư cô không cầu kỳ hoa mỹ, mà được kết tinh từ hai mươi năm trải nghiệm: từ những ngày còn là học Tăng, học Ni ngồi dưới giảng đường Vạn Hạnh, đến những năm tháng dấn thân hoằng pháp, phụng sự và trưởng dưỡng đạo tâm tại các trú xứ. Từng câu, từng chữ Sư cô đọc lên đều mang theo hơi ấm của một thế hệ đã lớn lên dưới bóng mát của các bậc Giáo thọ sư, những người đã gieo hạt giống hiểu biết và đạo hạnh vào tâm khảm của hàng trăm Tăng Ni trẻ.
Điều làm đại chúng xúc động không chỉ là điều Sư cô nói, mà là tâm lực đứng phía sau lời nói ấy. Sư cô không chỉ nhắc đến công lao của các giáo thọ, mà còn gợi lại hình bóng thầm lặng của biết bao “người lái đò” đã viên tịch, đã dành trọn đời truyền trao tri thức cho thế hệ Tăng Ni. Trong giọng đọc ấy, người nghe nhận ra một tâm tình biết ơn được gìn giữ qua năm tháng, mỗi chặng đường phụng sự lại làm cho nghĩa ân ấy thêm sâu.
Ở vai trò đại diện khóa, Sư cô Thánh Tâm thể hiện rõ bản lĩnh của người nữ tu thời hiện đại, vững vàng về học lực, sâu về đạo hạnh, mà mềm mại trong cách thể hiện. Lời Sư cô không chỉ là lời tri ân cho quá khứ, mà còn là sự nhắc mình và nhắc bạn đồng học về trách nhiệm tiếp nối. Hai mươi năm trưởng thành không chỉ là con số, mà là hành trình chuyển hóa, từ người học Tăng, học Ni trở thành người hộ trì Chánh pháp trong nhịp sống mới, thời đại mới.
Trong dòng chảy tri ân ấy, Sư cô còn khơi lại một giá trị quý báu, sự đoàn kết và tình pháp lữ. Hai mươi năm không làm phai đi nghĩa thầy trò, cũng không làm nhạt đi tình bạn đạo. Sư cô nói thay cho bao trái tim rằng: mỗi thành tựu hôm nay đều in dấu ấn công lao của người đã dạy mình, đã dìu mình, đã mở đường cho mình. Chính tinh thần ấy làm nên sự chững chạc và trưởng thành của thế hệ Tăng Ni khóa V.
Hình ảnh Sư cô Thích nữ Thánh Tâm trong buổi lễ không chỉ thiện cảm bởi lời nói, mà còn đẹp bởi sự lặng lẽ gìn giữ tâm khiêm cung giữa thành tựu, giữ lòng nhớ ơn giữa thời đại nhiều đổi thay. Sự hiện diện của Sư cô là minh chứng rằng truyền thống tri ân báo ân của Phật giáo vẫn sống động trong từng thế hệ, và người nữ tu, với sự mềm mỏng nhưng kiên định, vẫn có thể góp phần giữ gìn và dẫn dắt giá trị ấy một cách tự nhiên.
Hai mươi năm là một quãng đường không hề ngắn, nhưng lời tri ân của Sư cô lại tiếp tục mở ra một hành trình mới – hành trình tiếp nối ánh sáng của thầy tổ, nuôi lớn lý tưởng phụng sự, và gìn giữ mạch tri thức đạo hạnh cho thế hệ mai sau. Và có lẽ, chính tâm hạnh ấy mới là “vẹn tình thiên thu” – một tình nghĩa không bao giờ phai.
Uyễn Nhã {ĐSHĐ-147}


















































