Thời đại công nghệ điện tử phát triển, chuyện giải trí ca hát của bà con cũng được nâng lên tầm cao mới. Đã qua rồi cái thời mọi người ngồi xúm xít lại hát karaoke kiểu truyền thống. Âm thanh vừa đủ nghe, tạo không khí ấm cúng, hòa nhã. Bây giờ, loa kéo ra đời, tích hợp nhiều thứ bên trong ấy, thậm chí âm thanh vang xa hơn, khiến việc hát hò càng thêm rôm rả, phong trào.
Thoạt đầu, chiếc loa kéo có giá khá là đắt nên ít người dùng (có chăng họ mua chiếc micro hát cùng điện thoại). Giờ thì nó đại trà rồi, giá nào cũng có nên từ thành thị đến nông thôn đều ưa chuộng. Gia đình nghèo thì sắm một cái loa có giá bình dân, giàu thì mua loa sang hơn tí, kèm thêm một dàn âm thanh, loa kép, hát đâu thua gì sân khấu chuyên nghiệp. Tuy nhiên, mọi chuyện rắc rối cũng từ chiếc loa kéo mà ra.
Ca hát là bộ môn giải trí lành mạnh, ai mà cấm chớ. Nhưng chịu sao thấu khi mà chủ nhân mở loa hết công suất, cách nửa cây số vẫn nghe oang oang. Đã vậy họ còn kèm thêm cặp loa kép chính hãng để vỗ cho hay, thành ra màng nhĩ của bà con xóm giềng bị làm phiền. Mà phải chi họ biết tế nhị mở đúng giờ, đúng không gian, hoàn cảnh cũng tạm chấp nhận. Đằng này đám ma, đám cưới, sinh nhật, đám giỗ… đều hát là hát, toàn là nhạc Rock, Rap vỗ xập xình. Buổi trưa, giờ mà người ta nghỉ ngơi để chiều vào ca cũng bị đánh thức. Buổi tối, quá 22 giờ vẫn cứ hát hăng say đến tận ngày mới. Có khi ba, bốn cái loa bủa vây tứ phía dập cùng lúc khiến ai cũng uể oải, đau đầu.
Mấy ngày Tết là lúc các “ca sĩ trổ tài” nhiều nhất. Hát không ngơi nghỉ, hát như chưa bao giờ được cầm micro. Góp ý thì sợ mất lòng. Mà họ đang hát cũng chẳng ai can đảm góp ý, sợ rượu vào lời ra, biết đâu lại sinh chuyện đánh nhau. Có người bảo: “Sao không góp ý với trưởng ấp, Công an xã, Công an khu vực?”. Thực ra là có đấy, nhưng sau khi chính quyền địa phương đến khuyên bảo, giải tán thì hôm sau họ vẫn thế. Cơ quan công quyền đâu có thời gian mà giám sát mãi chuyện nhỏ nhặt này. Vì vậy, rất cần người có văn hóa, hiểu chuyện. Sống với cộng đồng thì ngoài việc tạo niềm vui cho mình cũng phải nghĩ đến cảm thụ của những người xung quanh. Bởi không phải ai cũng như mình, có cùng sở thích, lối sống. Làm gì làm nhưng phải tích cực, theo luật pháp, đừng ảnh hưởng đến xóm giềng. Mình sống vì mình nhưng cũng vì mọi người, đó mới là cách sống văn minh, văn hóa.
Đặng Trung Thành (ĐSHĐ-114)


















































