Không gian rộng lớn bao la
Thích Ca giáo chủ Ta bà độ sanh
Hằng hà sa số quốc thành
Trong khoảng không gian vô tận, chẳng phải chỉ có cõi Ta bà của Đức Phật Thích Ca làm Giáo chủ. Kỳ thật ngoài cõi Ta bà ra còn có vô biên thế giới khác. Trong kinh A Di Đà, Đức Phật Thích Ca đã giới thiệu về thế giới của Đức Phật A Di Đà, y báo chánh báo của Ngài rất thù thắng. Phàm hễ có một thế giới thời có một Đức Phật làm giáo chủ. Thế giới đã vô biên, thời Đức Phật cũng vô lượng. Mười phương bốn phương chính là: Đông, Tây, Nam, Bắc, bốn phương góc là: Đông Nam, Tây Nam, Đông Bắc, Tây Bắc, phương trên (thượng phương), phương dưới (hạ phương). Ba đời là: Quá khứ, Hiện tại và Vị lai. Trong ba đời ấy có vô lượng chư Phật ứng hiện vào các cõi nước để giáo hóa, dùng nhiều phương tiện để độ chúng sanh. Suy ra, thời Đức Phật A Di Đà là bậc nhất. Khi đã chứng đắc thì quý Ngài đều đủ mười hiệu là: “Như Lai giả vô sở tùng lai, diệt vô sở khứ cố danh Như Lai.”. Nghĩa là Như Lai không từ đâu đến và chết cũng không đi về đâu, tùy duyên hóa độ mà đến muôn loài. Đến – Đi vẫn như bất động.
– Ứng cúng: Ruộng phước vô lượng, vì lợi ích quần sanh nên đến để thọ sự cúng dường của chúng sanh.
– Chánh biến tri: Hiểu biết thấu suốt tất cả pháp một cách chơn chánh đúng như thật.
– Minh hạnh túc: Trí huệ và công hạnh đều hoàn bị.
– Thiện thệ: Qua Niết bàn rồi nhưng vẫn thường độ sanh mà vẫn không rời Niết bàn.
– Thế Gian giải: Rành rẽ tất cả pháp thế gian và pháp xuất thế gian.
– Vô Thượng sĩ: Đấng vô thượng không còn ai trên.
– Điều Ngự trượng phu: Bậc trượng phu hay điều hòa, hóa độ chúng sanh, cho đến chúng sanh cang cường nhất, các Ngài vẫn cố gắng hóa độ.
– Thiên nhơn Sư: Thầy của trời người.
– Phật Thế Tôn: Đấng vô thượng chánh đẳng, chánh giác.
Diệt trừ tập khí đã bao đời
Tu hành nhẫn nại trí thảnh thơi
Chơn tâm bừng sáng quay bến Giác
Vượt khỏi thời gian chẳng dụng lời.
Phật quả thời đồng chứng như nhau, sao lại nói Phật A Di Đà là bậc nhất? Vì y cứ nơi hóa thân của Phật mà so sánh.
Pháp thân và Báo thân của chư Phật ắt hẳn là đồng, vì hai thân đó là thân thật quả chứng của chư Phật vậy.
Còn ứng hóa thân là những thân vì chúng sanh cảm cách đến Phật mà Ngài thị hiện. Đức Phật A Di Đà ứng hiện vào đời để cứu chúng sanh, chúng sanh cơ cảm có sai khác, nên Đức Phật A Di Đà hiện thân làm các Phật sự, tiếp rước chúng sanh về cảnh giới an lạc của Ngài nhiều hơn các vị khác. Vì sự thù thắng nơi ứng thân của Đức Phật A Di Đà phần đại khái có bốn điều.
Quang minh thường chiếu suốt các cõi nước ở mười phương không bị ngăn che. Vì quang minh vô lượng nên Đức Phật A Di Đà có mười hai biệt hiệu như trong Đại Bổn kinh:
– Vô lượng quang
– Vô biên quang
– Vô ngại quang
– Vô đối quang
– Diệm vương quang
– Thanh tịnh quang
– Hoan hỷ quang
– Trí huệ quang
– Nan tư quang
– Bất đoạn quang
– Vô xứng quang
– Siêu nhựt nguyệt quang
Do đây nên về quang minh thường nơi ứng thân, thời Đức Phật A Di Đà được phần thù thắng trong hàng chư Phật vậy.
Thọ mạng ứng hiện ra đời của chư Phật phần nhiều đều có hạn lượng, hoặc trăm tuổi, ngàn tuổi v.v… Như Đức Phật Thích Ca ở đời chỉ có tám mươi tuổi mà thôi. Trong Tiểu Bổn kinh nói:” Đức Phật Di Đà sống lâu vô lượng vô biên, vô số kiếp nên hiệu A Di Đà là Vô lượng thọ, Vô lượng quang và Vô lượng công đức.
Về phần đồng cư nơi Cực Lạc, là cõi nước của Đức Phật A Di Đà cực kỳ trang nghiêm, thuần vui thanh tịnh, tuyệt không có mảy may khổ nhỏ. Còn cõi khác như cõi Ta bà, thời có đủ thứ ô uế, nào là tam khổ, bát khổ chẳng hạn. Chúng sanh cõi Ta bà tùy theo nghiệp mà thọ quả báo không đồng nhau.
Nhân dân trong cõi nước của Đức Phật A Di Đà dầu là phàm, nhưng cũng trụ bậc” Bất thối chuyển”. Nghĩa là được về đó rồi, tu mãi đến khi thành Phật, không ngưng trệ lui sụt.
Trong hàng Thánh của nước Cực Lạc, cứ về bậc” Nhứt sanh bổ xứ” như Ngài Quán Thế Âm, Ngài Thế Chí, Ngài Di Lặc v.v… số nhiều vô hạn. Đức Phật A Di Đà có lòng từ, nguyện lớn, phóng quang minh tiếp độ chúng sanh không lìa bỏ nên trong kinh nói:” Di Đà bậc nhất chẳng lìa quần sanh”.
Do nguyện lực của Đức Phật A Di Đà, mà chúng sanh được sanh về cõi Cực Lạc của Ngài, đều từ sanh trong hoa sen báu, nơi ao báu mà hóa sanh. Nghĩa là mượn hoa sen làm bào thai mà thọ thân hình. Người vãng sanh về đó, nơi có trí cao thấp, nơi phước có nhiều ít không đồng nhau, nên hoa sen là chỗ thác sanh có nhiều hạng, đại khái chia làm chín phẩm, ba phẩm thượng, ba phẩm trung và ba phẩm hạ.
Cố công niệm Phật ai ơi
Giữ thân thanh tịnh mỗi thời tiến tu
Giới thân, huệ mạng công phu
Hiện đời an lạc ngục tù lánh xa
Di Đà Cực lạc đâu xa
Giữ gìn chánh niệm Di Đà tại đây.
TKN. Phước giác {ĐSHĐ-147}


















































