Hôm nay ngày 18/7 âl, ngày Tăng chúng vừa làm lễ tự tứ, ngày chư Phật hoan hỷ, chư Tăng thêm tuổi công đức, cũng là ngày “Lễ về nguồn” tại Trường Trung cấp Ni viện Thiện Hòa. Cựu học Ni các khóa, từ khóa 1 đến khóa 10, cùng khóa 11 hiện đang học tại bản trường, lại một lần nữa được trở về đây, nơi mái ấm ngày xưa, một thời chúng con được an yên tu học, kính đảnh lễ mừng khánh tuế Thầy. Kính nguyện Thầy thật nhiều sức khỏe, để dìu dắt hậu học Ni chúng, cho dòng mạch suối nguồn Ni lưu tuôn chảy mãi không ngừng, góp phần cho Phật pháp trường lưu, ánh sáng chân lý giác ngộ mãi sáng rực nhân thế.
Con về thăm lại trường xưa
Kí ức nguyên vẹn như vừa hôm qua
Tình thầy biển rộng bao la
Tình thương nở ngát hương hoa giữa đời.
Sau khi ra trường, chúng con như những cánh chim đã được chắp thêm đôi cánh vững vàng, mang theo hạnh nguyện gửi gắm của Thầy để tùy nhân duyên mà hành Phật sự. Nhưng khi trở lại trường xưa, trong tình thương bao la của Thầy, chúng con vẫn là những đứa học trò nhỏ bé, ngoan ngoãn của Thầy, quên đi mọi lo âu, mọi trăn trở, để được một lần sống lại ký ức xưa, hình ảnh Thầy dung dị. Xin cho phép chúng con không bằng những lời hoa mỹ, mà bằng tâm chân thành chí kính, gởi đến Thầy lòng tri ân trong sâu thẳm trái tim những người đệ tử của Thầy.
Thầy vầng trăng sáng bình yên
Soi trang kinh cũ bao miền yêu thương
Một thời áo vải khiêm nhường
Gói trong hạnh nguyện dặm trường đi qua.
Thầy ơi, những hình ảnh ngày xưa ấy lại sống dậy trong ký ức chúng con như mới vừa hôm qua. Từ những ngày đầu sơ khai, với ngôi nhà tranh dựng tạm, đất lấm lem bùn, thầy trò vẫn an lạc, hoan hỷ, vui vẻ bên nhau. Chúng con là khóa V, không còn phải chịu những vất vả như những Sư chị khóa trước, nhưng khi nhìn vào những tấm hình lưu niệm, chúng con lại cảm nghe lòng trân trọng và tri ân vô cùng. Nhớ những đêm chuẩn bị hàng cứu trợ để Thầy đi chuyến xe giữa đêm khuya kịp đến miền bão lũ. Thầy lại đi, rồi Thầy lại về, cứ như thế đi đi về về suốt vì công tác Phật sự, nhưng chúng con chưa bao giờ nhìn thấy một chút mệt mỏi, muộn phiền nào trên gương mặt của Thầy. Vẫn ấm áp, vẫn yêu thương, vẫn chăm chút cho chúng con từng bữa ăn, kiểm tra bật từng cái quạt máy, tình Thầy là thế, thầm lặng nhưng bao la. Cuộc đời Thầy là bài pháp sống động cho chúng con học hỏi và noi theo, về hạnh tinh tấn, kiên định, bản tính trượng phu, ý chí và nghị lực. Suốt một hành trình dài trải qua 11 khóa, Thầy đã hy sinh bao tâm lực, trí lực, để dìu dắt gần bao thế hệ Ni sinh học tập và ra trường. Có những Ni sinh đã trở thành những bậc Ni tài, có thể gánh vác cùng Thầy một phần nào trong vấn đề phụng sự, và tiếp tục thắp sáng mạng mạch Ni lưu. Đến bây giờ tóc Thầy đã bạc, sức khỏe không còn như trước, nhưng hạnh nguyện Bồ Tát vẫn đi vào đời:
Nay Thầy tóc đã bạc màu
Nhưng trăng vẫn sáng như ngày đầu tiên
Trường xưa gốc rễ thiêng liêng
Cho con vững bước giữa miền nhân gian.
Tri ân Thầy, chúng con chỉ biết nhắc nhở lòng, cố gắng hết mình trong sự tu tập và phụng sự. Kính nguyện Thầy thế thọ tăng long, đạo thọ miên trường, tuệ đăng thường chiếu:
Ơn Thầy biển rộng khôn lường
Một đời gieo hạt tình thương pháp mầu
Tâm thành con nguyện khắc sâu
Truyền đăng tục diệm chuyên cầu tiến tu.
Sc. Tâm Thịnh {ĐSHĐ-145}


















































