Khi đất trời chuyển mình sang hạ, cũng là lúc muôn loài sinh trưởng mạnh mẽ trong khí trời oi nồng, thì tại những ngôi chùa già lam khắp ba miền, Tăng Ni khép lại bước chân vân du để quay về một trú xứ, bắt đầu mùa An cư kiết hạ – truyền thống thiêng liêng suốt hơn 25 thế kỷ chưa từng gián đoạn.
Ba tháng An cư – là thời gian “tạm dừng” giữa những tháng ngày không ngơi nghỉ của người xuất gia, để quay sâu vào nội tại. Ở đó, người tu sống chung trong lục hòa, cùng trau giồi giới – định – tuệ, khép mình trong thanh quy, chánh niệm, thiền hành, công phu tụng niệm… Mỗi ngày trôi qua là một bước tiến trên con đường giải thoát.
Tại Hạ trường Bồ Đề Lan Nhã (quận 6, TP.HCM) năm nay, 70 hành giả Ni đang cùng nhau gieo trồng hạt giống thiện lành giữa mùa hạ. Không khí tu tập diễn ra miên mật qua các thời khóa trang nghiêm: lễ lạy Kinh Vạn Phật, trì tụng Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, Kinh Địa Tạng, hành thiền, tọa thiền… Trong không gian thanh tịnh ấy, lời kinh như dòng suối tưới mát tâm hồn, đưa các hành giả quay về tự thân, nhận diện rõ ràng từng hơi thở, từng bước chân, từng ý nghĩ.
Đặc biệt, Ni chúng vô cùng hoan hỷ khi được cung thỉnh chư Tôn đức giáo thọ quang lâm giảng dạy. Trong đó, hình bóng đáng kính và đầy cảm hứng nhất chính là Ni trưởng Thích Nữ Như Thảo – bậc mô phạm của Ni giới, Trụ trì chùa Pháp Võ, Người đã dành trọn một đời để phụng sự đạo pháp và dẫn dắt hậu học bằng cả tâm huyết và tình thương vô biên.
Ni trưởng là hiện thân sống động của một bậc Trưởng lão Ni mẫu mực: giới hạnh trang nghiêm, bi trí vẹn toàn, hoằng pháp không mỏi mệt, từ ái mà cương quyết, mềm mại mà sâu sắc. Mặc dù Phật sự đa đoan, thời gian luôn bị chia năm xẻ bảy, nhưng Ni trưởng vẫn không quản đường xa, nhiệt độ nắng hè, để quang lâm Hạ trường Bồ Đề Lan Nhã trao truyền lời pháp quý báu cho hàng hậu học.
Buổi pháp thoại với chủ đề “Chữ Tu của chư Ni mùa An cư” là một món quà vô giá, là hành trang tâm linh sâu sắc và giàu cảm hứng. Ni trưởng nhắc nhở:
“Tu không phải chỉ trong dáng vẻ, hình thức. Tu là giữ mình trong lục hòa, sống chung không thị phi, không hơn thua, không tỵ hiềm. Tu là quay về từng niệm, từng hơi thở, biết dừng lại, biết tha thứ, biết thương và buông bỏ đúng lúc.”
Từng lời nói của Ni trưởng – nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. Người không chỉ dạy bằng ngôn từ, mà bằng cả tấm gương sống động của chính mình – từ sự tận tụy trong từng Phật sự, sự điềm tĩnh trong mọi tình huống, đến tình thương bao la dành cho Ni giới như mẹ dành cho đàn con thơ.
Khi nhìn thấy Ni trưởng chậm rãi bước lên pháp tòa, ánh mắt từ bi nhìn về hàng hậu học, tiếng nói trầm ấm vang lên giữa không gian tĩnh lặng, đã có những giọt nước mắt rơi. Không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc, vì xúc động, vì tự hỏi lòng mình: Ta đã thật sự tu chưa? Đã đủ tinh tấn chưa? Đã biết sống vì đại chúng chưa?
Trong khung cảnh trang nghiêm ấy, có một điều gì đó len lỏi sâu trong trái tim mỗi hành giả. Một cái gì rất lặng, rất mát, rất sáng trong… như hoa sen trong hồ mùa hạ.
Ba tháng An cư rồi cũng sẽ khép lại, nhưng lời pháp của Ni trưởng thì như suối nguồn không cạn. Mỗi người trong chúng con – dù hành trình tu học còn non trẻ, dù tâm còn nhiều buộc ràng – vẫn nguyện giữ gìn những lời dạy ấy như viên ngọc quý, để tiếp tục bước đi trong tỉnh thức, sống đời phạm hạnh, cùng nhau giữ vững chí nguyện xuất gia vì lợi ích số đông, vì an lạc cho muôn loài.
Mùa hạ rồi sẽ qua, nhưng chữ Tu giữa mùa hạ ấy – sẽ còn mãi, như ánh đuốc soi đường cho chúng con giữa đêm dài sinh tử…
Trung Thiện {ĐSHĐ-144}


















































