Vậy là đã hơn một tuần con trai của ba học ở trường mới. Sáng đến cổng trường con vẫn khóc, ôm chân ba thật chặt. Khi lên tới lớp con mới nín khóc và ngồi dựa tường hoặc nằm ôm gối quan sát các bạn. Nhìn thấy con như vậy ba vừa thương vừa lo lắng biết bao. Chao ôi, mới 3 tuổi đầu mà con phải chuyển chỗ học hai lần. Ba tệ quá phải không con trai?
Ba còn nhớ những ngày đầu gởi con chỗ học cũ, con cũng gào khóc, cũng tự cách ly với mọi người bằng cách luôn tách mình ở riêng một góc, ngậm ti và ôm khư khư cái gối của con. Con không chơi chung hay sinh hoạt chung cùng các bạn mà cứ lẳng lặng riêng mình. Điều đó làm ba lo sợ con mắc chứng tự kỷ… May mắn là chỉ sau hai tháng con đã trở nên thân thiện và hòa nhập với các bạn rất nhanh. Con vui và luôn tràn đầy năng lượng như đóa hướng dương đón ánh mặt trời. Con biết làm nhiều trò ngộ nghĩnh, chia sẻ đồ chơi với bạn và đặc biệt con trở nên dạn dĩ trước người lạ, trước đám đông. Nhưng niềm vui ấy chưa được bao lâu thì lại thiệt thòi cho con. Bởi có vài sự cố nho nhỏ buộc ba và mẹ phải chuyển cho con học chỗ khác.
Ba biết thật sự là rất khó cho nhóc của ba, bởi con còn quá nhỏ. Con không hiểu được vì sao lại bắt con đến một nơi mới, những cô giáo mới, những người bạn mới. Con chỉ biết phản đối bằng việc khóc và bấu víu mẹ và ba mỗi buổi sáng. Nhìn cách con bặm môi, dang đôi chân bé nhỏ giữ chặt xuống nền gạch để không ra khỏi nhà thấy thương làm sao đâu. Đường đến lớp mới lại đi ngang lớp cũ, làm cho con lưu luyến. Ba để ý biểu hiện hai ngày đầu của con khi đi ngang lớp cũ, con nhìn vô lớp và chồm hẳn lên ghế xe ngoái đầu nhìn lại cho đến khi khuất góc cua. Qua gương chiếu hậu, ba thấy mắt con sáng và ánh lên vẻ vui mừng khi nhìn thấy cửa lớp, thấy cô đứng trước cửa đón các bạn. Sau khi hình ảnh ấy mất dạng, con bắt đầu mếu và khóc to khi đến lớp mới. Ba xót xa lúc nhìn vào mắt con, vì đôi mắt như vẻ cầu cứu, van nài. Ôm con vào lòng, ba vuốt ve, xoa dịu, nói những câu ngọt ngào để con quên đi nỗi buồn. Cái hôn lên trán con thật sự có tác dụng. Con nín khóc, chịu rời tay ba để cô dẫn vào lớp.
Những ngày sau, ba cố gắng tránh đi lối đó. Dù đường khác xa hơn, kẹt xe, nhưng bù lại gần chợ rất nhộn nhịp, náo động sẽ giúp con quên đi môi trường cũ.
Sự kiên trì của ba đã phần nào có tác dụng. Giờ con đã thôi khóc khi đến lớp mới, biết khoanh tay chào cô giáo. Dù đây chỉ là bước khởi đầu nho nhỏ nhưng ba tin chỉ vài ngày nữa thôi, con sẽ hòa nhập, vui chơi cùng bạn mới. Cố gắng lên nhé con trai. Ba và mẹ luôn bên con, yêu thương con và dành cho con những điều tốt đẹp nhất.
Nguyễn Hoàng Duy {ĐSHĐ-147}


















































