Trong ký ức của Ni chúng hậu học, hình ảnh Ni trưởng Mỹ Thuận luôn hiện lên như một gam màu trầm ấm, không rực rỡ nhưng bền bỉ và thuần khiết. Nơi Người chứa cả một bầu lắng đọng, tĩnh tại nội tâm – biểu hiện của một hành giả đã đi qua nhiều năm tháng hành trì, đủ trải nghiệm để biết khi nào cần nói, khi nào chỉ cần hiện diện.
Điều gây ấn tượng đầu tiên khi gặp Ni trưởng là bước đi, dáng đứng, điệu ngồi… tất cả đều nhẹ nhàng, điềm đạm, toát lên một vẻ đẹp thanh thoát khó tả. Vẽ đẹp trang nghiêm ấy được hun đúc từ thuở ban sơ, tạo nên một trường lực khiến người đối diện tự điều thân, điều ý mà trở nên cung kính. Mỗi lời dạy của Ni trưởng nói ra luôn có sự chừng mực, không giảng dài, không dạy nhiều, nhưng sự hiện diện và ánh mắt Người đủ khiến không gian thanh lại, đủ sức nặng, khiến người nghe tự soi lại chính mình mà trưởng thành. Ai từng gặp Ni trưởng đều khó quên được ánh nhìn hiền hòa, sắc bén, như soi thấu tâm tính người đối diện mà vẫn bao dung, nâng đỡ. Sự trầm tĩnh của Ni trưởng không phải im lặng lánh đời, mà là im lặng của một người đã thấu hiểu, đã trải nghiệm, đã chọn lối sống nhẹ nhàng để dìu dắt đàn hậu học đứng vững trước bao thử thách.
Đó là cái nghiêm của người biết đặt đúng mực thước, và là cái nhu của người biết lắng nghe. Người không bao giờ để ai cảm thấy bị quở trách, nhưng ai cũng tự điều phục khi đến gần. Dù là một bậc Thầy thâm niên hành trì luật nghi nhưng với Ni trưởng, giữ giới không chỉ là giữ hình tướng, mà là giữ tâm cho trong; còn hành đạo không chỉ là làm nhiều, mà là làm đúng. Nhìn Ni trưởng, người ta hiểu rằng đạo không ở nơi phô bày, mà ở sự bền bỉ không mỏi của một đời tu chân thật. Cổ nhân thường nói “Oai nghi sinh uy đức”, và Ni trưởng là một minh chứng rõ rệt cho điều ấy.
Nhắc đến Ni trưởng, người ta dễ nghĩ ngay đến hình ảnh một bậc Ni lưu có dáng vẻ dung dị nhưng đầy nội lực, như một cội bạch đàn đứng vững giữa gió mà vẫn tỏa bóng mát hiền từ cho đàn hậu học. Ở nơi Ni trưởng, người ta bắt gặp một phong thái điềm đạm mà kiên định, một cốt cách thanh cao mà gần gũi – thứ phẩm chất được kết tinh từ nhiều thập niên sống nghiêm mình trong giới luật. Gần như, từng cử chỉ, từng lời nói đều toát lên nét đẹp của một người đã thật sự sống trọn với nếp Tổ, với oai nghi của nhà đạo.
Cũng chính vì thế, ghi nhận đầu tiên về Ni trưởng Mỹ Thuận không phải về những thành tựu lớn, mà nói về giới đức, phẩm hạnh. Người mang lại cho Ni giới một món quà quý giá, không phải những bài giảng, không phải những lời giáo huấn, mà là một lối sống đạo. Một đời tu thanh bạch, một đời hành đạo chừng mực, một đời gìn giữ nếp thiền môn bằng sự tĩnh lặng nhưng kiên định. Qua nhiều thập niên tiếp quản Sùng Đức Tổ đình, Ni trưởng luôn giữ mạch sinh hoạt Nội viện bằng các tổ chức thời khoá, quy cũ thiền môn, hướng dẫn học luật, nâng đỡ Ni trẻ… Những việc ấy không ồn ào, nhưng đủ làm nền tảng để Ni chúng tự viện cũng như ni chúng Sài Gòn có một môi trường tu học ổn định và bền vững. Nhờ vậy, những thế hệ học chúng sau này được hưởng một nếp sống nghiêm mật, điều hòa.
Cốt cách của Ni trưởng chứa đầy sự giản dị, nghiêm cẩn nhưng không khắt khe; bao dung nhưng không buông lỏng. Một đời chân chất, nhưng chính sự giản dị của Ni trưởng lại trở thành tấm gương lặng lẽ mà mạnh mẽ vô cùng. Người luôn đặt lợi ích của Ni chúng lên trên với sự giáo dưỡng nghiêm minh, từ tốn. Người dạy Ni trẻ không bằng những lời giáo huấn dài dòng, mà bằng chính phong thái sống: Nghiêm trang nhưng không cứng nhắc, bao dung nhưng không dễ dãi. Ở đó, lưu dấu hình ảnh sống động của một bậc Thầy biết lắng nghe, biết cảm thông trước mọi biến chuyển. Trong từng lời chỉ dạy, Người luôn nhắc chư Ni trở về với gốc rễ của người tu: Giữ tâm khiêm cung, giữ giới cho nghiêm, nuôi tâm cho sáng, giữ cho được chí nguyện tu học giữa thời đại nhiều xao động. Đó là đạo phong của người đã đi qua nhiều mùa pháp lữ, nhiều duyên hợp tan, để rồi hóa thân thành một điểm tựa tĩnh lặng cho bao người nương tựa. Nhìn từ tấm gương ấy, chúng ta tự nhận ra một giá trị rất đổi cao quý: Đạo lực của người xuất gia không nằm ở hình thức, mà ở sự trong sáng của tâm và sự bền bỉ của hạnh. Chính phong thái điềm đạm và tự tại ấy đã định hình một lối sống đạo cho Ni chúng có một điểm tựa vững vàng mỗi khi bước vào những Phật sự lớn.
Người còn là hiện thân của một đời tu không vội vàng, không ồn ã, nhưng vô cùng chắc thật. Với nhiều thế hệ Ni giới, Ni trưởng không chỉ là bậc Thầy mô phạm, mà còn là tấm gương sáng về phẩm hạnh, về đức độ và về một đời sống đạo chân chất đầy cao quý. Nhờ Ni trưởng, nhiều Ni trẻ học được cách giữ tâm, lưu đức và giữ đời sống tu hành cho thanh bạch giữa bao dao động.
Dù đảm đương nhiều trách nhiệm của Giáo hội, Ni trưởng vẫn hết lòng dìu dắt, nâng đỡ cho biết bao trẻ em khốn khó dưới mái trường Phổ cập Sùng Đức. Tương lai của hàng ngàn trẻ em bất hạnh đã, đang và sẽ nương đức, nương sự tận tụy và tử tế của Ni trưởng. Chưa kể đến Ni trưởng cùng vô số các hoạt động thiện nguyện, hướng đến đời sống người dân nghèo, các hoạt động cứu trợ thiên tai bão lụt,… với sự hiện diện đủ để an ủi và đủ để nâng đỡ những phận đời khốn khó.
Có lẽ không cần nhiều lời ca ngợi, bởi chính cuộc đời Ni trưởng đã là một bài pháp sống: Bài pháp về sự bền bỉ, về lòng từ, về niềm tin vào con đường mình chọn. Những công hạnh ấy, dù ít được nhắc thành lời, nhưng đã thấm vào đời sống chư Ni, thấm vào sinh hoạt Phật sự tỉnh nhà, và thấm vào lòng những ai từng một lần gần gũi. Đạo phong, cốt cách ấy chính là hương thơm bền lâu mà Ni trưởng đã hiến tặng cho đạo, cho đời. Người hiện lên như một ngôi sao sáng, như ánh nhật nguyệt giữa bao tăm tối cuộc đời. Chính ánh sáng ấy đã dẫn đạo, đưa đường, dẫn lối cho biết bao thế hệ ni lưu và những mãnh đời bất hạnh.
Thuần Phong {ĐSHĐ-147}


















































