Lễ tốt nghiệp, nhìn các Học viên nô nức về nhận bằng, cũng vui vui. Được diện kiến đức Hòa thượng Viện trưởng, được gặp gỡ các vị Giáo thọ lớn, thật hạnh phúc. Được nghe quý Sư thăm hỏi ân cần: “Hạnh Đức khỏe không? Để Sư chia bớt cho vài kg…” Chỉ vậy thôi, là con thấy “mùa đông không lạnh” liền!
Lễ tốt nghiệp, vẫn đang trong mùa bão lũ nên mọi thứ đơn giản lắm, chỉ vài pano để Học viên chụp hình lưu niệm với người thân, và các nghi thức căn bản nhất. Trong lời tri ân của Học viên tốt nghiệp, họ xác định “Không chỉ học để biết, mà học để tu, học để sống, học để phụng sự”. Mục tiêu này được Thầy Phó Viện trưởng gửi gắm thêm: “Sau khi tốt nghiệp, tinh tấn tu tập hơn, lấy đây làm tư lương để tiếp tục hoằng pháp lợi sinh”. Nghe thì đơn giản, nhưng có khi phải dùng cả một đời hoặc nhiều đời để thực hiện.
Lễ tốt nghiệp, con ngồi ngay bên chỗ trao bằng, nhìn các tân Cử nhân mình từng quen từ nếp ăn, nếp ở lên nhận bằng, mỗi oai nghi cử chỉ hiển hiện, có người “thuộc bài”, có người vẫn chưa. Có người ra trường rồi còn khiến mình bất ngờ, xúc động… Đúng như người xưa nói: Số phận một người tốt hay xấu, đợi đến lúc nhắm mắt nằm dưới đất mới biết; một mối quan hệ như thế nào, đợi khi kết thúc rồi, không còn quyền lợi chi phối nữa, mới thấy rõ.
Lễ tốt nghiệp, là của người ta, nhưng“người ta” này quen lắm, nên mình cũng có chút kỷ niệm. Xin chúc mừng các tân Thạc sĩ, tân Cử nhân Phật học tốt nghiệp ngày hôm nay!
Hạnh Đức {ĐSHĐ-148}


















































