Ánh trăng sáng lung linh vờn đáy nước
Tâm lặng nhìn ánh sáng tỏa bao la
Vu Lan về con thương nhớ Mẹ Cha
Tâm con trẻ quyện hòa trong mạch sống.
Tháng bảy, cuối hạ, đầu thu, nhàn nhạt một màu nắng, không có những màu hoa khoe sắc thắm sặc sỡ, chỉ có dư vị của những cơn mưa mùa hạ đi qua. Tháng bảy thật bình yên quá đỗi! Tháng bảy gợi cho tôi những cảm xúc đan xen, khiến tôi muốn sống chậm lại, lắng nghe bản thân và cảm nhận những điều bình dị nhất xung quanh mình. Đặc biệt, tháng bảy là tháng để yêu thương, gợi nhớ, là tháng mà hầu hết mọi người đều dành hết tâm tư, tình cảm để gởi đến hai đấng sinh thành. Tháng Vu Lan!
Vu Lan, mùa báo hiếu, đó là khoảng thời gian để chúng ta tô đậm thêm niềm hiếu kính. Người ta nói: “Cả đời là tiết Vu Lan”. Thật không sai, Hiếu kính với Ông Bà, Cha Mẹ. đâu phải chỉ ngày này. Trong guồng quay của cuộc sống, mỗi ngày phải đối mặt với bao cuộc mưu sinh nên có không ít người chỉ về chùa vào những dịp lễ lớn. Ngày đầu năm, ngày Rằm tháng giêng, Rằm tháng tư Phật Đản sanh, đặc biệt là ngày Rằm tháng bảy, rằm Vu Lan, không chỉ Phật tử mà hầu hết mọi người đều đến chùa lễ Phật, tạ ơn Tam bảo, tạ ơn Cha Mẹ. Khắp nơi, từ những con phố đông vui, nhộn nhịp hay những con hẻm nhỏ, nơi đâu có những lá cờ ngũ sắc bay phấp phới, có những mái chùa trang nghiêm thì luôn có mặt những người con Phật tìm về. Ánh trăng đêm rằm nào cũng luôn là ánh trăng đẹp nhất, nhưng có lẽ chỉ có ánh trăng đêm Vu Lan mới là ánh trăng đặc biệt nhất, tỏa sáng nhất và lung linh nhất vì đó là ánh trăng tri ân, ánh trăng dành cho Cha Mẹ.
Mùa thu về nghe hồn dâng trĩu nặng
Lá vàng rơi, rơi nhẹ trước sân chùa
Tiếng lá rơi, theo chiều gió nhẹ khua
Lòng thương nhớ lệ dâng trào khóe mắt.
Ngày Rằm tháng bảy, tại các tự viện, mọi người tề tựu rất đông để dự lễ báo hiếu. Tất cả mọi người đều lắng lòng nhớ về công ơn dưỡng dục của hai đấng sinh thành.
Đã mấy mùa Vu Lan, tôi cũng tự cài lên ngực áo mình một hoa hồng trắng, nỗi nhớ niềm thương luôn trĩu nặng trong lòng. Cha Mẹ chúng tôi tuy đã xa rồi nhưng hình bóng Người luôn hiện hữu trong từng hơi thở và trong từng suy nghĩ. Tình thương yêu của Cha Mẹ dành cho con cái chính là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng, là hành trang vững chắc nhất cho ta đi vào đời. Từ xưa, chữ Hiếu luôn được đề cao trong đời sống xã hội, trong trăm điều thiện, hạnh Hiếu luôn đứng đầu. Cổ nhân có nói: “Thiên hữu tứ thời Xuân tại thủ. Nhân sinh bách hạnh Hiếu vi tiên. Có nghĩa là Trời có bốn mùa, Xuân là gốc. Con người có trăm nết tốt, Hiếu đứng đầu”. Từ niềm hiếu đạo sâu kín, thiêng liêng trong văn hóa và đạo đức phương Đông, hạnh Hiếu trong mùa Vu Lan đã trở thành chân lý, là nét đẹp không thể thiếu được, đó là lẽ sống của con người, nhắc nhở bổn phận làm con phải luôn hiếu kính với Cha Mẹ, Ông Bà, người đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái. Chữ Hiếu chính là nền tảng đạo đức, gia đình là nền tảng của xã hội. Trong gia đình, chữ Hiếu chính là gốc để xây dựng hạnh phúc, để đem đến sự an lạc cho mọi người.
Trăng khuya chếch bóng gác lưng trời
Tựa áng linh tiền giọt lệ rơi
Phủ phục con quỳ trong giá lạnh
Tang lòng chiếu cỏ dạ đầy vơi.
Vu Lan nhắc nhở chúng ta sự hữu hạn của cuộc sống, thời gian trôi qua sẽ không bao giờ trở lại. Chính vì thế, chúng ta phải sống sao cho trọn vẹn, hiếu kính với Cha Mẹ khi người còn đang hiện hữu, đừng để đến khi song thân đã rời xa ta rồi, ta mới cảm thấy hối tiếc vì những gì mình chưa làm và những điều chưa kịp nói. Hãy sống sao cho thật ý nghĩa để xứng đáng với sự hy sinh to lớn của Cha Mẹ, người đã ban tặng cho ta sự sống, đó không chỉ là sự thể hiện lòng biết ơn mà còn là cách để giữ gìn những giá trị cao đẹp của cuộc sống.
Vu Lan đến rồi lặng lẽ đi, màu hoa đỏ rồi cũng phai dần theo năm tháng, như màu tóc Cha Mẹ ngày nào cũng bạc dần với thời gian, cho đến một ngày, chúng ta ngậm ngùi cài lên cho mình một hoa hồng trắng, lúc ấy ta mới nhận ra rằng Mẹ Cha ta đã thật sự xa rồi.
Đêm nay, trước không khí trang nghiêm nơi Phật đường, tất cả mọi người đều lắng lòng, hướng về chư Phật, nguyện cầu hồng ân Tam bảo ở khắp mười phương gia hộ cho Cha Mẹ hiện tiền được sức khỏe và bình an, Ông Bà Cha Mẹ đã quá vãng được siêu sanh Lạc Quốc. Đêm Vu Lan lấp lánh ánh hoa đăng, những đóa hồng đỏ, trắng được cài trên ngực áo mang theo cả nước mắt hòa lẫn những nụ cười, những giọt nước mắt nhớ thương người đã khuất, nụ cười hạnh phúc của những người con may mắn vẫn còn Mẹ. Tất cả như nhắc nhở chúng ta một điều, Cha Mẹ chính là ánh hoa đăng đẹp nhất, tỏa sáng nhất, ánh trăng đêm Vu Lan chính là ánh trăng đẹp nhất. Hãy lan tỏa tình yêu thương đến tất cả mọi người xung quanh. Đó chính là thông điệp của mùa Vu Lan báo hiếu.
Thắp hương lòng con nguyện cầu chư Phật
Cầu Mẹ Cha sớm được thác Liên đài
Cầu Cửu Huyền nhờ ân đức Như Lai
Mong siêu thoát về nơi miền Lạc cảnh.
Trung Sương{ĐSHĐ-144}


















































