Vậy là sắp đến Tết nữa rồi, lại thêm một cái Tết vắng bóng mẹ mình. Đã gần hai năm rồi sao mình vẫn không thể quen được cái cảm giác trống vắng và xót xa này. Bao kỷ niệm về những cái Tết khi còn mẹ cứ ùa về.
Ngày xưa nhà mình nghèo lắm, nhưng đó là cái nghèo chỉ có trong gia đình biết thôi. Người ngoài nhìn vào vẫn nghĩ gia đình mình no ấm lắm. Người vén khéo chu toàn mọi việc trong nhà chính là mẹ mình. Cứ mỗi năm Tết đến mẹ mình lại gói bánh tét, không phải để ăn đâu mà là bán lại cho cô Tư mình kiếm chút lời để chi tiêu trong những ngày đầu năm mới. Cứ khoảng 25 – 26 tháng Chạp mẹ bắt đầu xé lá chuối, lau lá, chuẩn bị dần mọi thứ để đến 27 là bắt đầu gói bánh. Thời gian ấy cũng là lúc hai chị em mình được nghỉ Tết nên cũng giúp mẹ được chút ít. Cả gia đình 4 người: Mẹ, ba, hai chị em mình cứ làm quần quật liên tục từ 27 đến 30 Tết. Cực nhọc nhất là mẹ, vừa gói, vừa nắn nhân, vừa coi nấu bánh. Bánh của mẹ gói ngon lắm. Mình thích nhất là lúc nắn nhân, thỉnh thoảng lại vón một cục đậu xanh béo ngậy, thơm lừng cho vào miệng, nhắm mắt lại và thưởng thức hương vị tuyệt vời chỉ có vào những ngày trước Tết. Bạn hàng của cô Tư cũng rất thích bánh mẹ làm. Năm nào cũng đặt hàng gói bánh muốn rã rời người luôn. Họ đặt nhiều loại lắm: Bánh nhưn chuối, đậu xanh, thịt mỡ, thập cẩm, lạp xưởng, trứng vịt nữa,… mà loại nào cũng trên cả tuyệt vời luôn. Mình thích nhất lúc vớt bánh ra, mẹ luôn cắt một đòn bánh ra thử, mùi thơm của nếp mới, đậm đà của đậu xanh, béo ngậy của mỡ, cùng hòa quyện vào nhau tạo nên mùi vị không thể nào quên. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nếm được bánh tét nào giống như mẹ tôi đã làm. Tuy cực khổ là vậy, lời lãi chẳng bao nhiêu, nhưng đối với gia đình tôi lúc đó có còn hơn không, được thêm đồng nào để chi tiêu cho ngày Tết là tốt rồi.
Vì những ngày trước Tết quá mệt nên hai chị em tôi thường ít khi còn đủ sức để đón Giao thừa. Duy chỉ có mẹ luôn cúng Giao thừa đúng giờ. Mẹ là Phật tử nên những nghi lễ cúng kiếng do ông bà để lại mẹ luôn giữ đúng. Tết có thể không có tiền vui chơi nhưng lễ vật cúng kiếng vẫn phải đầy đủ. Bàn thờ gia tiên phải có mâm ngũ quả và một cành mai vàng, đặc biệt là mùi thơm của loại nhang trầm mà chỉ đến Tết mẹ mới dám mua tỏa hương thơm ấm cả ngôi nhà. Ngày mùng một bước vào nhà tôi, không vị khách nào không xuýt xoa trầm trồ vì sự bày biện khéo léo, gọn gàng và ấm cúng của gia đình tôi. Hai chị em tôi luôn tự hào rằng dù nhà mình không phải là mái ngói tường cao, nhưng hiếm có nhà nào trong xóm bài trí ngày Tết lại ấm cúng và trang nghiêm như nhà tôi.
Mười mấy năm trời, Tết năm nào mẹ tôi cũng trải qua những ngày cực nhọc như thế. Đến khi chúng tôi đã có việc làm ổn định, gia cảnh cũng khá hơn, xây được nhà mới, mới được nghỉ ngơi hơn ba năm thì mẹ bỏ chúng tôi ra đi.
Chúng tôi không thể tin được và cũng không thể chịu đựng được nỗi đau đớn, xót xa này. Mẹ tôi mới có một đứa cháu ngoại đầu tiên, muốn ở với nó lâu hơn mà không thể. Đến lúc chúng tôi có điều kiện để báo hiếu mẹ thì mẹ không còn. Đến lúc lẽ ra mẹ phải được hưởng phước thì lại chịu sự giày vò đau đớn của bệnh tật… Đó là hậu quả của những tháng năm lao tâm, lao lực.
Giờ đây, mỗi khi nghe câu hát: “Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần…” thì đôi mắt tôi lại cay xè. Mong những ai còn mẹ trên đời hãy quý từng phút giây có mẹ. Đừng để đến lúc nào đó phải thốt lên hai tiếng: “Giá như…”!
Trần Thái {ĐSHĐ-148}


















































