Một buổi chiều nhẹ nắng, sân chùa yên ả dưới tán bồ đề đong đưa theo gió. Tiếng chuông văng vẳng vang xa, hòa cùng tiếng chim ríu rít trên mái ngói rêu phong. Cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi – gương mặt sáng, ánh mắt trong veo – rụt rè bước đến bên Sư cô đang ngồi nhặt lá khô ngoài hiên chánh điện.
Cô bé chắp tay, cúi đầu thật lễ phép.
– Thưa Cô, con muốn xuất gia.
Sư cô ngước lên, ánh mắt hiền từ mà sâu lắng. Cô dừng tay, nhẹ nhàng hỏi:
– Tại sao con muốn xuất gia?
Cô bé ngập ngừng, rồi lí nhí đáp:
– Dạ… tại con thấy quý Thầy, quý Cô đắp y rất đẹp…
Sư cô mỉm cười, không phải cười giễu, mà là nụ cười của sự hiểu biết. Cô đặt bó lá sang một bên, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh:
– Con à, đó chỉ là những gì đẹp đẽ nhất mà con thấy. Con có biết nếp sống của người xuất gia như thế nào không?
– Dạ… con nghĩ là mỗi ngày tụng Kinh, niệm Phật ạ…
– Chỉ đúng một phần thôi, con à, – giọng Sư cô chậm rãi nhưng chắc chắn, như tiếng chuông vang trong lòng người.
– Người xuất gia không phải chỉ tu mà còn phải học. Học để biết mà tu và tu để chiêm nghiệm, thực hành những điều đã học. Học và tu hỗ trợ cho nhau. Không phải chỉ tụng kinh, niệm Phật mới là tu đâu con.
– Có khi con phải dấn thân vào cuộc đời, biết Phật pháp nhưng cũng phải hiểu thế gian pháp. Không chỉ biết một việc mà phải biết tất cả việc. Không phải làm dâu một họ mà là làm dâu trăm họ – nghĩa là phải sống cho mọi người, gánh vác trách nhiệm lớn lao để duy trì mạng mạch của Phật pháp.
Gió thổi nhẹ qua tà áo nâu sồng. Cô bé nhìn xuống đôi tay nhỏ của mình, im lặng rất lâu. Có lẽ trong lòng đang cuộn lên những suy nghĩ chưa từng có.
Sư cô nhìn cô bé bằng ánh mắt vừa nghiêm, vừa thương:
– Người xuất gia cao quý lắm con à. Nên phải can đảm lắm, mạnh mẽ lắm, quyết tâm lắm… mới có thể đi trọn con đường ấy. Con đã sẵn sàng để làm người xuất gia chưa?
Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt trong sáng nay đã thêm phần cương nghị. Cô bé gật đầu thật khẽ, nhưng đầy dứt khoát:
– Dạ, con đã sẵn sàng.
Trên mái chùa, nắng chiều như rơi nhẹ xuống đôi vai bé nhỏ ấy – vai của một người vừa khởi tâm đi vào con đường lớn.
Nhuận Hiếu {ĐSHĐ-143}


















































