Khi nhiều mái nhà đã khép cửa để giữ hơi ấm đoàn viên, thành phố vẫn còn những bước chân âm thầm đi qua đêm. Đó là tiếng chổi tre sột soạt trên mặt đường, là đôi tay chai sạn cúi nhặt từng mảnh rác vương ở miệng cống, là dáng người áo phản quang lặng lẽ đứng bên thùng xe giữa gió lạnh cuối năm. Trong khoảng thời gian mà phố phường còn chìm trong sương, có một chuyến đi đặc biệt bắt đầu từ rất sớm, như một lời hẹn năm nào cũng trở lại.
Rạng sáng 28 Tết, vào khoảng 4 giờ, Sư bà chùa Phước Hải lại khoác chiếc áo nâu đã sờn vai bạc màu, đội nón lá, dáng lưng khòm theo năm tháng. Ở tuổi gần 100, Sư bà vẫn chọn thức cùng đời, ngồi trên chiếc Cub 86 quen thuộc, men theo các ngõ hẻm rồi ra phố lớn, tìm đến những tổ công nhân đang làm công tác môi trường để trao tặng quà Tết và gửi lời chúc bình an.
Chiếc xe cũ như một chứng nhân của thời gian. Nó đã chở Sư bà đi qua nhiều mùa xuân, đi qua những đoạn đường mà người ta thường chỉ nhớ đến ánh đèn trang trí, những hàng hoa rực rỡ, tiếng cười rộn ràng của phút giao thừa. Nhưng Sư bà lại chọn nhìn thành phố từ một góc khác, góc của những người đang “giữ sạch” để mọi niềm vui được trọn vẹn.
Trên những con đường trung tâm, dưới ánh đèn vàng còn vương mùi sương lạnh, các công nhân môi trường trong bộ đồng phục phản quang vẫn đang làm việc. Có người vừa kết thúc một lượt quét, có người đứng đợi phân công, có người tranh thủ uống ngụm nước trước khi tiếp tục ca đêm. Khi chiếc Cub dừng lại, Sư bà và thị giả nhẹ nhàng bước xuống, lần lượt trao những phong bao đỏ tận tay từng người.
Không ồn ào, chỉ là một lời hỏi thăm, một câu chúc Tết mộc mạc mà ấm lòng. Sư bà cảm ơn các anh chị đã nỗ lực ngày đêm để thành phố sạch thơm, an lành chào đón năm mới. Nhiều công nhân xúc động bày tỏ sự bất ngờ giữa giờ khắc mọi người đang sum họp, vẫn có người nhớ đến họ nhớ đến công việc nặng nhọc nhưng âm thầm.
Những phong bao lì xì không chỉ là món quà vật chất. Nó là sự ghi nhận. Là cách nhắc rằng đằng sau một con đường sạch, một vỉa hè gọn, một góc phố thơm tho ngày Tết là mồ hôi của biết bao người. Có những người gần như không có một cái Tết trọn vẹn bên gia đình, vì Tết của họ là ca làm nối dài, là trách nhiệm giữ cho phố phường tươm tất trước giờ đoàn viên của thiên hạ.
Hình ảnh gây thương mến nhất có lẽ nằm ở nụ cười. Trong khoảnh khắc trao quà, người nhận cười nhưng người tặng lại cười tươi hơn. Chuyến đi rạng sáng cũng như một lời nhắc gửi đến cộng đồng. Tri ân người quét rác không chỉ bằng một phong bao đỏ ngày Tết, mà bằng sự tỉnh thức mỗi ngày, không xả rác bừa bãi, giảm thói quen tiện tay vứt xuống đường, biết gom rác đúng chỗ, biết giữ gìn không gian chung như giữ gìn nhà mình. Khi mỗi người bớt một chút vô tâm, những người làm công tác môi trường sẽ bớt một phần nhọc nhằn; thành phố sẽ sạch hơn không chỉ nhờ chổi quét, mà nhờ ý thức.
Khi trời dần sáng, thành phố bắt đầu thức, dòng xe bắt đầu đông, tiếng rao đầu ngày vang lên ở một góc phố xa. Chiếc Cub 86 lại lăn bánh, mang theo những lời chúc Tết đã gửi, những cái nắm tay vừa trao, và một bài học đẹp cho đi là một cách đón xuân và tri ân là một cách làm cho cuộc đời thơm hơn, sạch hơn.
PV Hoa Đàm


















































