Từ mái tranh Sanh Liên đến ngôi già lam Lộc Uyển
một đời gìn giữ giới luật và tiếp độ Ni lưu hậu học.
Giữa chánh điện Lộc Uyển, mỗi mùa tưởng niệm, hàng Ni chúng và Phật tử lại lặng lẽ quây quần trước di ảnh vị Viện chủ khả kính. Y vàng nghiêm tịnh, chuỗi tràng trên tay, nụ cười hiền mà kiên nghị, hình bóng Ni trưởng Hạnh Nghiêm vẫn như còn ngồi đó, lặng lẽ nâng đỡ cả một thế hệ Ni giới Bình Định. Chính từ dáng ngồi an nhiên ấy, danh xưng “Thạch trụ Ni giới Bình Định” trở nên xứng hợp với một đời phụng hiến.
Từ mái tranh Sanh Liên
Sinh trong gia đình Nho phong tại Vĩnh Lộc (Tây Sơn), sớm được thân mẫu dắt đến chùa, cô bé Minh Thùy đã ấp ủ chí nguyện xuất gia từ thuở mười tuổi. Lần đầu theo Hòa thượng cậu ruột về chùa Sanh Liên, đảnh lễ Ni trưởng Tâm Hoa, được thế phát, ban pháp danh Nguyên Trang, bước chân nhỏ ấy mở ra một đời tu khổ hạnh.
Những năm chiến tranh, Sanh Liên chỉ còn mái tranh vách đất, bữa cháo bữa rau. Gia cảnh khó khăn, thân phụ nhiều lần ngăn cản, nhưng ý chí xuất trần của Nguyên Trang không lay chuyển. Từ chùa Hưng Long đến Phật học viện Hải Đức Nha Trang, Người vừa học giới luật, giáo lý, vừa rèn phẩm hạnh qua nếp sống thanh bần, thanh quy nghiêm mật.
Thọ Cụ túc giới, được pháp tự Hạnh Nghiêm, hiệu Pháp Trì, Ni trưởng dành trọn đời cho giới pháp: dạy Luật, làm Giám luật Ni, Giáo thọ, A-xà-lê, rồi Đường đầu Ni nhiều Đại Giới đàn. Với Người, “giữ giới là giữ mạng mạch Tăng đoàn”, và thân giáo là bài giảng thuyết phục nhất cho Ni chúng hậu học.
Thạch trụ Ni giới Bình Định
Sau 1975, trở về quê nhà, Ni trưởng vừa lo hương hỏa gia tộc, vừa dựng thất tu hành trên đất Vĩnh Lộc, mở những lớp giáo lý đơn sơ cho Phật tử. Năm 1986, theo lời dạy của chư Tôn đức và thỉnh cầu của Phật tử, Người nhận Trụ trì chùa Lộc Uyển, rồi sau đó đảm nhận thêm chùa Nhân Quả. Từ ngôi chùa nghèo, cơ sở xuống cấp, Ni trưởng từng bước kiến tạo nên Lộc Uyển và Nhân Quả khang trang, trở thành hai đạo tràng tiêu biểu của Ni giới Bình Định.
Bên cạnh đó, Ni trưởng gánh vác nhiều trọng trách: Phó Trưởng BTS GHPGVN tỉnh Bình Định, Phó Hiệu trưởng Trường Trung cấp Phật học Nguyên Thiều, Trưởng Phân ban Ni giới tỉnh… Trên các cương vị ấy, Người vừa quản lý Phật sự, vừa trực tiếp giảng dạy, hướng dẫn Ni sinh, nhất là trong lãnh vực giới luật.
Từ mái tranh Sanh Liên đến Già lam Lộc Uyển, NT. Hạnh Nghiêm luôn hiện diện như một điểm tựa: lặng lẽ, vững chãi, không phô trương mà đủ sức quy tụ và nâng đỡ Ni đoàn giữa nhiều biến động thời cuộc.
Bóng vàng y giữa Lộc Uyển giữ lửa cho hai thế hệ
Hành trạng Ni trưởng cũng cho thấy sự gắn bó mật thiết giữa đạo nghiệp và huyết thống. Từ đền thờ người anh liệt sĩ tại quê nhà, Người chăm lo, trùng tu rồi trao lại cho hàng đệ tử kiến tạo chùa Chánh Nhơn, như một nhịp nối tự nhiên giữa nghĩa tình dân tộc và con đường Phật đạo. Song song đó, Ni trưởng để lại “dòng dõi tinh thần” với hơn ba mươi đệ tử xuất gia, nhiều vị đang Trụ trì, đảm trách Phật sự trong và ngoài tỉnh; Lộc Uyển, Nhân Quả trở thành mái nhà chung của bao thế hệ Ni trẻ, Phật tử hữu duyên. Ngày Người an nhiên thị tịch tại Lộc Uyển, thân tứ đại khép lại nhưng hai dòng di sản ấy vẫn âm thầm lan tỏa, để tiếng chuông Lộc Uyển mỗi chiều như nhắc nhớ: bóng vàng y ấy vẫn nâng đỡ Ni đoàn và soi đường cho người con gái Việt tìm về nẻo giác.
Sanh Liên mái cỏ êm đềm,
Nuôi chân đồng tử vững bền đạo tâm.
Hai phen thử thách giữa đời,
Cha ngăn nẻo tục, duyên mời nẻo tu.
Nguyên Trang giữ một lời ru,
Tóc xanh gởi trọn sương thu cửa thiền.
Hạnh Nghiêm vằng vặc đèn thiền,
Giới thân thanh tịnh, lời hiền dưỡng tăng.
Lộc Uyển gió hát trăng thanh,
Mái chùa Bình Định thênh thang bóng Người.
Nhân Quả một tiếng chuông rơi,
Nâng bao phận nhỏ lên trời niềm tin.
Mai sau gót ngọc âm thầm,
Danh hương còn tỏa Hạnh Nghiêm giữa đời.
Giác Nguyện {ĐSHĐ-147}


















































