Buổi chiều ở vùng ngoại ô thành phố lúc nào cũng mang theo một thứ âm thanh rất riêng: Tiếng xe vụt qua như những con thoi mải miết, tiếng rao vội vàng từ những gánh hàng rong và cả tiếng gió đẩy bụi đỏ bay lên dọc những con đường vừa cũ vừa quen. Thế nhưng, chỉ cần rẽ vào con hẻm nhỏ có tàng bông giấy đỏ rực, bước qua chiếc cổng tam quan đã sẫm màu thời gian… tất cả ồn ào dường như rớt lại sau lưng.
Chùa Vân Hạnh nằm im như một lòng bàn tay hiền hòa đặt giữa dòng đời náo nhiệt.
Chuông gió leng keng nhẹ hẫng. Tượng bồ câu trắng đậu trên mái ngói rêu xanh. Khuôn viên chùa không rộng lắm, nhưng mỗi bước chân vào lại có cảm giác như người ta đang đi từ ngoài phố vào một thế giới khác – một thế giới mà ở đó, lòng người tự nhiên chùng xuống, mềm lại, hiền đi.
Hôm nay, chùa chuẩn bị một chút rộn ràng… nhưng chỉ rộn trong tiếng cười nhẹ, lời chúc nhỏ của huynh đệ. Sư cô An Viên – người con gái đã gần bốn mươi, dáng người nhỏ nhắn, mắt hiền như giọt sương đầu ngọn cỏ, Sư cô sắp được tốt nghiệp Cao đẳng Phật học. Tấm bằng ấy không chỉ là kết quả của mấy năm đèn sách, mà là kết quả của cả một quãng đường dài vượt qua mặc cảm, vượt qua những ngày bệnh tật, vượt qua những lần muốn buông xuôi vì “con lớn tuổi rồi, học sao bằng mấy em nhỏ”.
Tối hôm ấy, giữa ánh đèn vàng dịu của chánh điện, Sư cô rón rén bước đến gần Ni trưởng – Sư phụ của mình:
– “Dạ thưa Sư phụ… ngày mai con đi dự lễ tốt nghiệp. Nếu Sư phụ bận Phật sự… thì thôi, con đi với đại chúng cũng được ạ.”
Nói câu đó xong mà mắt cô khẽ cụp xuống. Cô biết Sư phụ – một Ni trưởng tuổi ngoài tám mươi, gánh rất nhiều chức vụ Giáo hội: Họp hành, giảng dạy, hướng dẫn Ni chúng, chuyện lớn chuyện nhỏ không thiếu điều phải lo. Một lễ tốt nghiệp nhỏ bé của đệ tử chắc… khó mà người đi dự.
Ni trưởng mỉm cười rất chậm, như nụ cười đã gom cả kiếp từ bi lại:
– “Ngày mai Sư phụ sẽ đi. Nhiều năm đèn sách, con chỉ có một ngày quan trọng, sao Sư phụ lại vắng mặt được.”
Nghe vậy mà tim cô An Viên khẽ run lên, như ai đó chạm vào một chỗ mềm nhất của lòng. Nhưng cô vẫn nghĩ chắc Sư phụ nói vậy cho cô yên tâm thôi… chứ đi lại nhiều, Sư phụ mệt lắm…
Hôm sau, lễ tốt nghiệp diễn ra lúc 13 giờ 30, giữa sân trường vang tiếng trống Bát Nhã đón tiếp những chư Tôn đức chứng minh quang lâm, tiếng nói cười của các gia đình, và cả tiếng cười chúc mừng của các vị Ni từ khắp nơi về dự. Sư cô An Viên đang đứng xếp hàng, đôi bàn tay siết nhẹ tấm y, thì bỗng nghe tiếng ai đó khẽ gọi từ phía dãy ghế dành cho “Bổn sư – Y chỉ Sư”.
“Con An Viên, Sư phụ tới rồi nè.”
Cô quay lại.
Giữa bao nhiêu sắc áo vàng, nổi bật là bóng dáng nhỏ nhưng vững chãi của Sư phụ – một vị Ni trưởng với mái đầu bạc như mây chiều, đôi mắt sáng hiền, gương mặt thoải mái lạ thường. Khoảnh khắc ấy, khoé mắt Sư cô như chợt nóng lên.
“Sư phụ đã đến thật.
Không phải vì đi họp.
Không phải vì hình thức.
Mà vì… thương học trò.”
Nước mắt cô tự chảy xuống, nóng ấm trên gò má – thứ nước mắt mà chính cô cũng không kịp lau.
Buổi lễ kết thúc trong tiếng vỗ tay rộn rã. Thầy cô, bạn học, gia đình nán lại chụp hình lưu niệm. Giữa dòng người ấy, Ni trưởng nhẹ nhàng mở chiếc đãi vải màu nâu, lấy ra một bì thư màu vàng in hình một nhành sen.
– “Sư phụ mừng con. Học được như hôm nay là quý lắm. Mai sau phải ráng làm chỗ dựa cho Ni chúng hậu học và Phật tử nghe con.”
Giọng nói vẫn bình thản, nhưng lại khiến tim người nghe mềm như đất gặp mưa.
An Viên nhận bì thư mà tay run nhẹ. Cô đâu cần bì thư… Cô chỉ cần sự có mặt của Sư phụ. Nhưng chính vì vậy, món quà ấy lại càng làm cô cay sống mũi. Một vị Ni trưởng tám mươi mấy tuổi, đi giữa trưa nắng, ngồi mấy tiếng để nhìn đứa học trò nhận bằng… đó không còn đơn giản là tình thầy trò nữa. Đó là tình thương của một đời tu.
Tối về, sau thời tụng kinh, Sư cô qua chánh điện đảnh lễ Sư phụ. Không gian lúc ấy yên như mặt nước sau cơn mưa. Đèn điện vàng mỏng như tơ. Ngoài sân, gió thổi nhẹ làm lá bồ đề xào xạc.
Ni trưởng ngồi trên chiếc bồ đoàn thấp, trông nhỏ bé mà sáng rực một vùng.
– “Con ráng học, ráng tu. Sư phụ lớn tuổi rồi… không biết vô thường đến khi nào.
Có con, có hàng Ni chúng trẻ, Sư phụ mới yên lòng. Phật pháp còn hay không… là nhờ nơi tụi con đó.”
Nói xong, Sư phụ khẽ ho một tiếng. Âm thanh nhỏ mà khiến tim An Viên thắt lại.
Cô ngồi rất lâu bên cạnh, đến khi trời đã khuya mới chắp tay xin phép lui về phòng.
Bước ra hành lang, gió đêm tạt nhẹ lên mặt. Trên bầu trời thành phố lấp lánh ánh đèn, nhưng giữa muôn đốm sáng ấy – có một ngôi sao sáng rực bất thường. Cô nhìn chăm chăm vào ngôi sao ấy, trong lòng chiếu lên hình ảnh Sư phụ buổi chiều: Nhỏ bé, kiên định, yêu thương đến tận cùng.
Cô khẽ mỉm cười.
– “Con sẽ cố gắng, thưa Sư phụ. Con sẽ tu và học thiệt tốt… để không phụ tấm lòng của Thầy.”
Gió đêm lại thổi qua, mang theo mùi hoa thiên lý trồng trước chùa. Ngôi chùa nhỏ vẫn nằm im giữa thành phố ồn ào, mà trong lòng một người học trò… có một lời nguyện đang lớn lên, lặng lẽ mà mạnh mẽ như một hạt sen vừa nứt khỏi bùn. Không gian ấy, khiến cô cảm thán đọc một bài thơ khiến màn đêm lạnh cũng ấm dần bởi tình thương của một đệ tử dành cho Thầy:
Gió khuya khe khẽ sân chùa,
Sao hôm lấp lánh như vừa mới lên.
Ơn Thầy biển rộng trời bền,
Dẫn con vượt hết truân chuyên tháng ngày.
Một lời sách tấn trao tay,
Cho con vững dạ trên đường học tu.
Giữ gìn chánh pháp công phu,
Đáp đền Thầy dạy, tâm như trăng rằm.
Trung Thiện {ĐSHĐ-147}


















































