Đêm giao thừa luôn đến rất khẽ, như một cái chớp mắt của thời gian. Ban ngày còn tất bật dọn dẹp, mua sắm, vậy mà chỉ chờ kim đồng hồ chạm mốc 00 giờ, một năm đã lặng lẽ khép lại phía sau lưng. Trong khoảnh khắc ấy, lòng người bỗng chùng xuống, vừa bâng khuâng, vừa ấm áp lạ thường.
Con đường trước cổng nhà tôi khác hẳn ngày thường. Đêm Giao thừa, mọi người sum họp bên gia đình, nói cười vui vẻ, tận hưởng sự ấm cúng, hạnh phúc hiếm hoi. Thi thoảng có vài gia đình dắt nhau đi lễ chùa, tay cầm nhành hoa cúc, lễ vật, bước chân chậm rãi như sợ làm vỡ mất sự yên tĩnh mong manh của năm cũ. Gió đêm se lạnh, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ đâu đó, khiến lòng người tự nhiên muốn lắng lại. Trong nhà, bếp vẫn còn đỏ lửa. Nồi bánh, ấm nước hay chỉ là nồi canh khuya cũng đủ khiến căn bếp ấm lên giữa đêm dài. Người lớn vừa uống trà vừa trò chuyện rôm rả. Trẻ con cố thức thật khuya để chờ khoảnh khắc pháo hoa tỏa sáng, dù mắt díu lại vẫn không chịu đi ngủ. Có lẽ ai cũng muốn giữ lại khoảnh khắc cuối cùng của năm cũ, như giữ một kỷ niệm sắp trôi xa.
Tôi thường ra ngoài hiên vào đêm giao thừa. Ngước nhìn bầu trời tối thẫm, tôi chờ tiếng pháo hoa sẽ bừng lên sau vài phút nữa. Trước khi những ánh sáng rực rỡ ấy xuất hiện, có một khoảng lặng rất đặc biệt. Khoảng lặng của chia tay và hội ngộ. Trong im lặng ấy, tôi ngẫm lại một năm vừa qua với đủ vui buồn, thành công và cả những điều chưa hoàn tất. Có những chuyện tưởng đã quên, bỗng nhiên trở về rất rõ trong đêm giao thừa thiêng liêng, mầu nhiệm. Và tôi cũng không quên nhắm nghiền mắt, cầu nguyện, mong vạn vật yên bình trong năm mới tinh khôi.
Đúng 00 giờ, khi tiếng pháo hoa vang lên, bầu trời tối đen như được vẽ lại bằng ánh sáng rực rỡ. Mỗi chùm pháo là một thông điệp may mắn bay lên cao rồi tan ra, để lại dư âm trong lòng người ngắm. Trẻ con hồn nhiên reo hò, người lớn thì mỉm cười ngắm nhìn kèm theo những lời nguyện gửi vào khoàng không vô định. Ai cũng tin rằng năm mới, mọi thứ sẽ mới hơn, tốt đẹp hơn năm cũ. Dù thực tế có ra sao, niềm tin ấy vẫn khiến con người mạnh mẽ hơn để bước tiếp trên hành trình đầy chông gai, gian khó. Khi pháo hoa tắt, đêm giao thừa hoàn thành sứ mệnh, lùi dần về quá khứ. Năm mới chính thức bắt đầu bằng những điều rất nhỏ: tiếng chổi quét sân, tiếng cười đầu năm, tiếng bước chân nhịp nhàng lên chùa cầu phước, hay một giấc ngủ yên bình sau thời khắc chuyển giao. Tôi chợt nhận ra, điều quý giá nhất của đêm giao thừa không nằm ở sự rộn ràng, mà ở cảm giác được bắt đầu lại, nhẹ nhõm và hy vọng.
Đêm giao thừa không chỉ là thời khắc thiêng liêng của đất trời, mà còn là lúc con người quay về với gia đình. Một bữa cơm muộn, một tách trà nóng, một buổi họp mặt, một lời chúc đơn sơ… cũng đủ làm nên ý nghĩa. Có những người không kịp về nhà, nhưng chỉ cần một cuộc gọi video, một tin nhắn chúc Tết, khoảng cách dường như được rút ngắn lại. Trong đêm ấy, ai cũng mong được hạnh phúc, bình an. Đêm giao thừa qua đi nhanh như một hơi thở, nhưng dư vị của nó còn ở lại rất lâu. Đó là dư vị của sum vầy, của niềm tin, và của lời hứa hẹn thầm lặng với chính mình: sang năm, sẽ sống tốt hơn, tích cực hơn và thành công hơn.
Trần Thái Học {ĐSHĐ-149}


















































