Tôi đến dự lễ trong một buổi sáng trang nghiêm tại chùa Long Hoa (thôn Hà Nhai, xã Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi). Mái rạp lớn phủ kín khoảng sân, bên dưới là hội chúng ngồi ngay ngắn màu y vàng của chư Tăng Ni, màu áo nâu lam của cư sĩ. Không gian không ồn ào, mà trật tự như thể ai cũng tự biết mình đang dự phần vào một khoảnh khắc quan trọng.
Buổi lễ xoay quanh sự kiện Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Quảng Ngãi đồng thuận bổ nhiệm Ni sư Nguyên Tú đảm nhiệm trách vụ Trụ trì chùa Long Hoa.
Tôi đã từng dự nhiều Phật sự lớn nhỏ, nhưng lần này có điều làm tôi để tâm nhiều người nhận trách vụ không mang vẻ “được nâng lên”, trái lại giống như một người đang tự đặt mình xuống; xuống trước Tam bảo, xuống trước đại chúng, xuống trước một bổn phận dài lâu.
Rồi lời phát nguyện được cất lên. Không phải thứ “lời nói cho hay”, mà là lời nói của người biết rõ mình sắp gánh. Tôi nghe giọng điệu ấy đi từ khiêm cung đến vững chãi. Người phát nguyện nhắc lại duyên sự sau sáu năm về đây công phu công quả, nay chính thức nhận trọng trách hướng dẫn Phật tử tu học tại trú xứ này.
Tôi chợt hiểu có những quyết định hành chánh chỉ là tờ giấy; nhưng với người tu, đó là một “dấu ấn” đặt cả đời sống phạm hạnh vào trách nhiệm nề nếp và sứ mệnh phụng sự.
Trong lời nguyện, điều làm tôi nhớ nhất không phải những câu mỹ từ, mà là cái lõi nghiêm cẩn: điều hành Phật sự theo đúng Chánh pháp, lấy Giới luật làm nền để hộ trì đời sống phạm hạnh trên lộ trình hóa đạo.
Ở đó có cái “hùng lực” không phô trương sức mạnh của một người dám đặt giới làm cột sống. Người đời mạnh vì quyền, vì tiền, vì tiếng vỗ tay. Người tu chỉ mạnh khi dám mạnh với chính mình.
Lời phát nguyện cũng đặt trọn nghĩa vụ với đạo và đời. Làm tròn trách vụ của vị Trụ trì đối với Tam bảo, đồng thời làm tròn bổn phận công dân; thực hiện chủ trương và hành lang pháp lý mà Giáo hội đề xuất.
Tôi thích cách đặt hai điều ấy cạnh nhau. Nó nhắc rằng đạo không ở ngoài đời; tu không phải để lánh, mà để đi thẳng, thẳng trong nề nếp, thẳng trong trách nhiệm.
Có đoạn tri ân khiến hội chúng chắp tay lâu hơn tri ân chư Phật, Tam bảo; tri ân chư vị Tổ sư, chư Tôn đức Tăng Ni và những bậc đã tin tưởng giao phó. Rồi một câu ví như lời gọi đoàn kết cho cả đạo tràng “Một cây đơn độc vô phương, trăm cây góp lại hỗ tương mới thành”. Tôi hiểu một trú xứ muốn vững không thể chỉ nhờ một người; phải có sự nâng đỡ của Giáo hội, sự trợ duyên của địa phương, và lòng hộ trì bền bỉ của đàn-na tín thí.
Buổi lễ tiếp tục, nhưng với tôi, khoảnh khắc quan trọng nhất là một lời nguyện đã được tuyên ra trước Tam bảo và đại chúng. Và lời nguyện ấy không dừng ở “làm”, mà còn là “tự tu”. Nguyện không ngừng tu học, trau dồi đạo đức, trí tuệ, năng lực để xứng đáng với sự tin tưởng và kỳ vọng.
Tôi rời chùa Long Hoa khi nắng đã lên. Âm thanh phía sau nhỏ dần, nhưng trong tôi còn lại một cảm giác vừa kính trọng vừa tự nhắc mình, Trụ trì không phải “được”, mà là “gánh”. Và muốn gánh cho đúng, phải bắt đầu từ giới luật và tự thân.
Mong từ hôm nay, trên cương vị Trụ trì chùa Long Hoa, Ni sư Nguyên Tú luôn được mười phương hộ niệm, đại chúng đồng lòng trợ duyên, để mọi Phật sự hanh thông và đạo nghiệp ngày càng viên mãn; đồng thời xin gửi đến Ni sư lời chúc kiên cường: đứng vững trước nghịch duyên, khiêm cung giữa thuận duyên, lấy giới luật làm nền, lấy phụng sự làm hạnh, để ngọn đèn Long Hoa sáng mãi.
Đàm Nguyện {ĐSHĐ-149}


















































