Thuở ấy,
cửa đạo còn khép kín, bước chân nữ giới vẫn còn ngại ngần
nơi ngưỡng cửa giải thoát.
Bấy giờ, Mahāpajāpatī Gotamī, chí nguyện kiên trung,
ba lần chí thành cầu thỉnh.
Nguyện được xuất gia,
sống đời Sa môn thanh tịnh, nương nơi Pháp và Luật
do chính Như Lai tuyên thuyết.
Thế Tôn ba phen, vẫn chưa thuận cho.
Không nản lòng,
Bà cùng các nữ nhân dòng Sākya, tự cạo tóc,
khoác y Sa-môn, chân đất bộ hành,
hướng về thành Vesālī.
Đứng ngoài cửa pháp hội, chân sưng mỏi vì đường xa, thân lấm bụi trần,
lệ rơi lặng lẽ,
mà chí nguyện vẫn bền, chưa từng thối chuyển.
- Diệu Quý
Tôn giả Ānanda trông thấy, khởi tâm đại bi.
Ba lần đảnh lễ Thế Tôn, dốc lòng cầu thỉnh, nhưng Như Lai
vẫn chưa chấp thuận.
Rồi bằng phương tiện trí tuệ, Ngài thưa hỏi:
“Nữ giới nếu theo Chánh đạo, có thể chứng đắc Thánh quả hay không?”
Thế Tôn xác nhận:
trên con đường giải thoát, không có sai biệt nam nữ, bình đẳng đồng quy.
Từ đó,
cửa Ni đoàn chính thức khai mở, giới pháp Như Lai
được trao truyền thanh tịnh.
Hàng Ni lưu đời đời ghi tạc công đức người mở lối,
cúi đầu đảnh lễ Tôn giả Ānanda.
Nguyện giữ Bát Kỉnh Pháp làm nền thanh tịnh.
Nguyện tiếp nối mạng mạch Tổ Ni, để Chánh pháp
trường tồn nơi thế gian.
Thích Nữ Diệu Quý


















































