Đã 3 ngày qua, ở ngôi chùa cổ tại một làng quê thanh bình xuất hiện người phụ nữ lạ. Mỗi ngày, từ trong ruộng, chị đạp xe hơn 7km ra đến chùa chỉ để quỳ bên chân Phật rồi khóc. Thoạt đầu, người ta nghĩ đó cũng là điều bình thường, vì cảnh này không còn lạ. Những ai tuyệt vọng, cô đơn, đau khổ, chán chường đều tìm đến nương nhờ cửa Phật để trút hết nỗi lòng mình. Nhưng lần này thì khác. Đều đặn mỗi ngày, cứ sau giờ tan chợ là người phụ nữ này lại đến và chỉ biết khóc. Đến nỗi các Sư và Phật tử đều quen mặt nhưng không dám làm phiền vì sợ chạm vào nỗi đau của chị.
Những ngày giáp Tết, người người rủ nhau đến chùa đông nghẹt. Việc chen chúc là điều không thể tránh khỏi. Tuy vậy, chẳng ai thấy khó chịu khi thấy người phụ nữ khụy gối quỳ bên chân Phật khá lâu. Việc cản trở thắp hương, khấn bái trong không gian chật hẹp trước sân chùa không làm ai bực mình, ngược lại còn cảm thương, hoan hỷ. Ai cũng hiểu, đã bước vào cửa Phật thì gạt hết mọi sân si, ganh ghét, đố kỵ, bực tức… Phải học theo Đức Phật: Đạo đức, trí tuệ, từ bi, nhẫn nhịn, thương cảm, từ tốn, thấu hiểu… Phật tử đủ hiểu: Chắc có điều gì đó khủng khiếp, tổn thương cực độ mới khiến chị ấy trở nên như vậy. Nên mọi việc diễn ra êm thắm. Thấy người phụ nữ có dấu hiệu mệt mỏi, một người tiến lại gần khuyên nhủ:
– Chị gì ơi! Chị ổn không? Để tôi dìu chị lại ghế đá ngồi uống tí nước nhé? Có chuyện gì mình bình tĩnh giải quyết.
Chị lắc đầu, khóc nức nở như một người điên. Người này nói tiếp:
– Chị quỳ đây mãi không phải là cách tốt nhất. À, còn gây cản trở những Phật tử phía sau thắp nhang khấn vái. Nếu chị là con của Phật, là người theo đạo Phật thì mình nên suy nghĩ tích cực lại. Nào, chị nghe lời tôi, mình lại ghế đá kia ngồi một chút nhé. Khi nào chùa vắng khách, chị lại tiếp tục việc này cũng không muộn. Dù có thế nào đi nữa, chị cũng phải thương lấy mình mới có sức khỏe chăm lo bản thân, đạt được giá trị sống. Tôi là bác sĩ tâm lý của bệnh viện Y, có gì chị chia sẻ với tôi để cùng tìm ra giải pháp nhé.
Có lẽ người đàn bà dần nguôi ngoai, ngoan ngoãn để bác sĩ đỡ lên rồi dìu vào ghế đá. Đám đông cũng không còn vây lại hiếu kỳ mà giãn ra, để nhường đường cho người phụ nữ.
– Những ngày giáp Tết trời lạnh thấu xương mà chị ăn mặc mỏng manh thế này là dễ đi bệnh viện lắm đó – Nữ bác sĩ ân cần bảo.
Rồi nữ bác sĩ cởi áo khoác của mình nhẹ nhàng choàng lên vai người đàn bà bất hạnh đang run rẩy. Người đàn bà cảm giác như có ngọn lửa thiêng ấm áp trấn an tinh thần mình, dần lấy lại bình tĩnh. Chị vội quay qua ôm chầm lấy bác sĩ mà khóc nức nở:
– Con tôi nó bỏ tôi đi rồi, bác sĩ ơi!
Rồi như cá gặp mưa rào, chị trút hết nỗi lòng của mình cho bác sĩ nghe. Chị có một cô con gái duy nhất năm nay học lớp 12. Chồng chị mất khi con gái vừa mới chào đời. Cú sốc quá lớn khiến chị suy sụp tinh thần trong thời gian dài. Nhưng vì con, chị đã gắng vượt qua mọi đau khổ. Chị dành hết tình yêu thương của một người cha, người mẹ lo cho con gái chu toàn. Thế nhưng, có lẽ vì thiếu tình thương và sự giáo dục của người cha, lại được mẹ nuông chiều quá mức ngay từ nhỏ nên cô bé trở nên ngỗ ngược và nổi loạn. Đó chưa phải là vấn đề khiến chị suy sụp tinh thần. Cô bé biết yêu và có người yêu đầu năm lớp 12. Điều đáng nói là người thanh niên ấy đã có gia đình. Khi biết tin này, chị như điên cuồng nhưng cố giữ bình tĩnh, yêu cầu con gái ngay lập tức dừng lại mối tình ngang trái này:
– Con còn nhỏ, phải lo học hành cho tốt. Ra trường rồi hẵng tính. Thêm nữa, người thanh niên này đã có vợ con, con làm thế là đang phá gia cang của người khác, trái đạo đức đấy. Nghe lời mẹ, dừng lại đi con!
Mặc dù chị đã van xin tha thiết nhưng cô bé vẫn không nghe, ngược lại còn chống đối:
– Đừng bắt con phải rời xa người mình yêu! Đó cũng là trái đạo đức đó mẹ ạ!
– Con ơi, con bị tình yêu che mờ lý trí rồi! Ai đời lại đi yêu kẻ đã có vợ con? Con đừng làm mẹ thất vọng. Mẹ đã sai khi nuông chiều con ngay từ nhỏ, nên mới ra cớ sự như ngày hôm nay!
– Mẹ đừng nói nữa, con không nghe đâu. Con sẽ cùng anh ấy xây dựng hạnh phúc…
Nói rồi cô bé thản nhiên đạp xe đi học, bỏ lại người mẹ đang tuyệt vọng. Câu nói của con gái lấy hết nước mắt của chị. Chị gục ngã, khóc thảm thiết và luôn miệng gọi tên chồng trong vô vọng…
Rồi một sáng cuối năm, khi chị dậy sớm dọn hàng ra chợ, sẵn tiện gọi con gái dậy chuẩn bị đi học thì phát hiện con đã không còn trong phòng. Đồ đạc cũng biến đi cùng con gái. Chỉ còn lại lá thư tay vỏn vẹn vài chữ vô cảm: “Con đi với người yêu xây dựng hạnh phúc. Mẹ đừng tìm con”.
Chị chết lặng trước hành động ấy. Với tâm hồn yếu đuối, đau đớn thể xác, chị chỉ biết đến quỳ bên chân Phật để mong mỏi một điều ước nhỏ nhoi: “Mong con gái quay về với mình”. Dù vô vọng, nhưng chí ít cửa Phật cũng đã xoa dịu phần nào sự tổn thương trong chị. Nay vị sứ giả của Đức Phật – nữ bác sĩ tâm lý – đã khiến cho tinh thần chị ổn định, thoải mái hơn.
– Tôi sẽ cố gắng tìm tin tức về cô bé giúp chị – Nữ bác sĩ trấn an. Nhưng trước tiên, chị phải giữ cho tinh thần mình ổn định, một sức khỏe tốt và không hành động dại dột mới mong tìm lại cô con gái.
Người phụ nữ mừng rỡ như vớ được chiếc phao cứu sinh đang chơi vơi trên biển cả:
– Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ!
Chị cung cấp một số thông tin cá nhân cần thiết cho nữ bác sĩ rồi nhẹ nhàng rời khỏi chùa. Từng bước chân dù thanh thoát nhưng đằng sau đó chất chứa sự mệt mỏi, đau khổ, chông gai.
Mấy ngày tiếp theo, người ta không còn bắt gặp cảnh người phụ nữ quỳ bên chân Phật khóc thút thít. Nhưng vào một chiều cuối năm, các vị Sư lại thấy người phụ nữ ấy đến chùa với vẻ mặt tươi tắn như những cánh hoa hồng, hoa mai rực rỡ ngày xuân. Trên tay chị xách một bó nhang, bó cúc vạn thọ và giỏ trái cây. Chị không đi một mình mà dẫn theo một thiếu nữ xinh xắn. Đó là con gái của chị. Hóa ra, cô bé sau khi bỏ trốn theo người yêu chưa đầy nửa tháng thì quay về nhà xin lỗi mẹ. Cô bé đã bị phụ tình, lừa tiền, người thanh niên bỏ cô bơ vơ nơi đất khách quê người. Dường như có thần giao cách cảm, cô bé cũng giống như mẹ mình, chỉ biết chạy đến chùa, quỳ bên chân Phật khóc nức nở. Rồi cô được vị Sư già khuyên bảo, an ủi, giảng dạy, chỉ ra cái sai của mình. Vị Ni sư đáng kính ấy đã nhét vào túi cô một ít tiền, đưa cô ra bến xe trở về nhà và không quên dặn dò: “Ngồi trên xe một mạch về tới nhà, không được nghe lời ai ngoài mẹ nữa nha con! Mẹ là người thương mình nhất đó. Nhớ gọi cho Sư khi tới nhà. Chúc con thượng lộ bình an! A Di Đà Phật!”
Hai mẹ con nắm tay nhau thong thả vào chùa thắp nhang cảm ơn chư Phật. Nhờ có đức tin mãnh liệt ấy mà người phụ nữ đã tìm lại được con gái mình. Hơn hết, cô bé đã nhận ra lỗi lầm, hứa sẽ học tốt để không làm mẹ thất vọng! Người đàn bà cũng không quên gọi điện cảm ơn vị bác sĩ hôm nọ. Người ta hay bảo, mùa Xuân thường mang theo những may mắn, vui vẻ, hạnh phúc. Ít ngày trước đây, chị còn cho là thảm họa. Nhưng giờ thì chị tin điều đó đúng. Mọi thứ trong cuộc sống này luôn đến và đi đều có nguyên nhân cả. Vấn đề là chúng ta phải biết vượt qua thử thách chông gai ấy bằng niềm tin, mãnh liệt của chính bản thân mình.
Đặng Văn Trung {ĐSHĐ-149}


















































