Sáng sớm, sân chùa còn đẫm hơi sương. Những tán bồ đề khẽ rung trong gió, từng chiếc lá rơi chậm như đang lắng nghe bước chân người. Tiếng chuông công phu vang lên trầm hùng, lan xa rồi tan dần trong không gian yên tĩnh.
Từ khắp các nẻo đường đất nước, chư Ni trẻ lần lượt vân tập về ngôi chùa nhỏ nơi miền Trung du thanh vắng này để tham dự khóa học kỹ năng Dẫn chương trình Phật giáo do một Ni viện tổ chức luân phiên cho Ni trẻ các vùng. Không băng rôn rực rỡ, không nghi thức cầu kỳ, chỉ là một khóa học giản dị nhưng ấm áp lạ thường.
Sư cô Diệu An từ Ninh Bình đến sớm nhất. Sư cô mang theo giọng nói chậm rãi, trầm ấm của miền Bắc. Vừa đặt hành lý xuống, cô Diệu An đã quay sang mỉm cười:
– Đường xa mà lòng con nhẹ tênh, chắc tại sắp được gặp huynh đệ, hihi.
Sư cô Minh Tịnh ở Hưng Yên vừa bước đến cũng tươi cười:
– Con cũng vậy đó, nghe nói khóa này dạy xong sẽ tự tin dẫn các chương trình Phật giáo nên con cũng mong lắm.
Một buổi trưa nắng nhẹ, chiếc xe khách dừng lại trước cổng chùa. Sư cô Hạnh Trí từ Đắk Lắk bước xuống, áo nâu sồng thấm mùi gió núi. Sư cô nhìn quanh, mắt ánh lên niềm vui:
– Xa Tây Nguyên nhưng về đây thấy gần gũi ghê luôn.
Sư cô Nguyên Nghiêm từ Nha Trang cười tươi, giọng miền biển mặn mà:
– Biển hay núi gì thì cũng chung một chí nguyện thôi Sư tỷ ha.
Chiều hôm ấy, bao chiếc xe dừng lại và nhiều Sư cô bước xuống xe đi vào chùa về dự khóa học, đến khi nắng đã dịu, Sư cô Tịnh Huệ từ Huế đến sau cùng. Sư cô chắp hai tay trước ngực, chào đại chúng:
– Huế mưa, đường trơn, con sợ trễ giờ học, may mà còn kịp để được học một chương trình tuyệt hay với quý chị ạ.
Không ai bảo ai, cả sân chùa bỗng ấm hẳn lên bởi tiếng cười, ánh mắt và sự gặp gỡ của những người chưa từng quen nhưng đã thương nhau tự bao giờ.
Ngày thứ hai, buổi học và cũng là buổi thực tập dẫn chương trình đầu tiên diễn ra trong chánh điện. Khi Sư cô Diệu An vừa cất giọng giới thiệu phần khai mạc thì… micro bỗng tắt phụt. Không gian im lặng. Một vài Ni sinh hơi lúng túng, tim đập nhanh thấy rõ.
Sư cô Diệu An khẽ khựng lại một giây, ánh mắt thoáng bối rối, rồi chợt dừng nơi bức tượng Phật phía trước. Sư cô mỉm cười, chắp tay:
– Dạ trong không gian yên ắng này, mong đại chúng hít thở thật sâu, thở ra thật nhẹ, an trú trong chánh niệm, bộ phận kỹ thuật sẽ nhanh chóng khắc phục sự cố. Sự chánh niệm của đại chúng chính là sự hộ trì tuyệt vời nhất cho đạo tràng trong giờ phút này ạ.
Không cần micro, giọng Sư cô Diệu An vang lên chậm rãi, rõ ràng, trầm ấm. Cả chánh điện lắng xuống. Không khí bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường.
Ni trưởng Giác Minh, người trực tiếp hướng dẫn khóa học, khẽ gật đầu. Sau buổi đó, Ni trưởng gọi cả lớp lại, giọng hiền nhưng sâu sắc đầy yêu thương:
– Các con thấy không, kỹ năng rất cần, nhưng đạo lực mới là gốc. Khi tâm các con an, lời tự nhiên có sức truyền tải, chỉ có chánh niệm, có đạo lực mới có thể bình tĩnh xử lý tình huống, đó là một bài học sống động thực tiễn đó các con.
Sư cô Hạnh Trí thì thầm với cô Minh Tịnh:
– Hồi nãy không biết chị Diệu An sẽ nói gì nên em hồi hộp giùm mà tim em muốn rớt ra ngoài luôn, mà nhìn Sư tỷ bình tĩnh vậy tự nhiên em thấy học được nhiều ghê.
Minh Tịnh gật đầu, mắt long lanh:
– Đúng rồi chị ạ, em hiểu ra là MC Phật giáo không phải diễn, mà là sống với những gì mình nói để làm an lòng người khác và chánh niệm cho mình chị ạ
Những ngày sau đó, lớp học rộn ràng hơn. Chư Ni được học kiến thức nền tảng: nghi lễ Phật giáo, danh xưng, thứ lớp, ý nghĩa từng buổi lễ – đó là thế học và đạo học song hành. Ni trưởng nhấn mạnh:
– Các con ạ, nếu các con không học hiểu giáo lý, không trau giồi tri thức thế học, và không thực hành những gì học được vào cuộc sống hàng ngày thì lời dẫn chỉ là chữ rỗng các con hãy nhớ nhé.
Rồi đến kỹ năng mềm: cách xử lý tình huống, giữ tâm khi gặp sự cố, học từ chính những trải nghiệm dẫn lễ của quý Thầy, quý Ni đi trước. Nhưng điều được nhắc nhiều nhất vẫn là đạo lực.
Ni trưởng cười hiền và dạy các học Ni trong lớp:
– MC Phật giáo không cần nói hay hơn người khác, chỉ cần tâm mình ngay thẳng, khiêm cung và chân thật, luôn biết làm ổn định đạo tràng thì người MC đó “chính là linh hồn của buổi lễ, làm nên sự thành công trong mỗi chương trình” các con nhớ nha.
Buổi tối, chư Ni ngồi bên hiên chùa, gió thổi nhẹ, trăng treo lơ lửng. Tịnh Huệ khẽ nói:
– Quý chị ơi, em thấy mấy ngày nay học vui mà sâu sắc lắm, học mà không mệt luôn đó quý chị ạ.
Nguyên Nghiêm đáp:
– Chắc tại mình được sống chung, ăn chung, tu chung và học chung đó chị nè.
Hạnh Trí nhìn xa xăm:
– Mai mốt về lại trú xứ, chắc em nhớ mấy buổi tối này với quý chị lắm.
Không khí yên bình làm sao, như lời chia tay trước, có lẽ trong tận cõi lòng mỗi người, ai cũng mong ngày học này kéo dài mãi để có thể học cùng nhau, cùng chia sẻ, sinh hoạt và ngồi lại để có mặt trong nhau…
Ngày cuối cùng đến nhanh hơn tất cả đều nghĩ. Sân chùa buổi sáng đầy nắng. Hành lý xếp gọn bên hiên. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng ngân ngấn.
Ni trưởng Giác Minh đứng trước đại chúng, giọng chậm rãi:
– Gặp nhau rồi cũng có lúc chia xa. Nhưng các con hãy luôn nhớ rằng tình pháp lữ sẽ không bao giờ mất. Chỉ là mỗi người đi một hướng để cùng phụng sự cho đạo pháp và xã hội đó các con à.
Ni trưởng dừng lại, nhìn từng gương mặt:
– Rồi tất cả các con sẽ gặp lại nhau, trên con đường lý tưởng dấn thân phụng sự và tâm cầu giải thoát. Các con đừng buồn khi hôm nay chia xa nhau, bởi các con là những Ni trẻ, là sứ giả Như Lai, các con sẽ tiếp bước quý Ngài hoằng pháp. Là một người mang tiếng nói đi vào lòng người, là người xướng ngôn viên nên các con hãy luôn nói lời ái ngữ và hòa hợp nha.
Sư cô Diệu An chắp tay, giọng run nhẹ:
– Dạ nam mô Phật thưa Ni trưởng, chúng con nguyện đem những gì học được về phụng sự cho trú xứ của chúng con ở và nhiều chỗ khác nữa ạ.
Minh Tịnh nói khẽ:
– Dù ở đâu, chúng ta vẫn nhớ hôm nay nha quý chị.
Hạnh Trí cười mà mắt đỏ hoe:
– Hẹn ngày chúng ta cùng đứng chung trong một đại Phật sự để dẫn chương trình nha quý chị ơi.
Tiếng xe lăn bánh. Từng người rời đi. Sân chùa vắng dần, chỉ còn lá rơi và gió nhẹ.
Nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa đã được thắp lên.
Lửa của tình pháp lữ.
Lửa của lý tưởng phụng sự.
Lửa của con đường hoằng pháp – đền ơn.
Và họ tin, nhất định sẽ gặp lại nhau.
Không chỉ trong một khóa học, mà trên con đường làm tốt đạo – đẹp đời, rất dài… phía trước…
Như Nghĩa {ĐSHĐ-148}


















































