Ai đã đến một lần nơi ấy
Nghe âm vang tiếng mõ gáo dừa
Giữa đại ngàn tinh tấn sớm trưa
Hướng dẫn người dân tu thực tập
Tuổi thanh xuân giã từ hoa lệ
Về Di Linh đất đỏ thẩm màu
Dựng đơn sơ mái lá rừng sâu
Đường hành đạo bắt đầu từ đấy
Người dân tộc thiệt lòng biết mấy
Nghe Pháp màu từ bỏ nghiệp duyên
Quyết chuyên tâm kết Phật thiện duyên
Cùng “Hai Cô” thực thi thiện pháp
Hai mươi năm hoang vu mưa ráp
Không điện đèn, chỉ tiếng vượn kêu
Cùng tiếng gầm của lũ thú hoang
Dăm ba con rắn độc lạc đường
Không sợ hãi, an nhiên vui sống
Bên bếp lửa mỗi ngày nhen nhúm
Ngọn lửa thiêng chí khí ngút trời
Con đường đi nhỏ hẹp trợt trơn
Vẫn vững bước chân trời tươi mới
Đạo Tràng Pháp Hoa kết tinh từ ái
Hơn ngàn người Phật tử K’Ho
Mỗi thứ Bảy và Bát Quan Trai
Tiếng chuông khánh nhịp nhàng vang vọng
Giữa rừng thiêng khung cảnh trang nghiêm
Quán Âm tôn tượng oai linh
An bình thanh thoát giữa miền trần gian
Rồi!
Một ngày dạo khúc vô thường
Ni trưởng Huệ Đức thu thần về Tây
Rừng sâu nước độc ngày xưa
Đóa sen bất diệt hương đưa ngút ngàn
Đèn dầu mờ ảo kinh sang
Tiếng chuông Pháp khí mấy tầng mây bay
Một đời vì Đạo hy sinh
Tấm thân nhi nữ khí thành trượng phu
Trang nghiêm tiễn biệt Giác linh
Ngọn đèn Chánh Pháp sáng lòa ngàn năm
Pháp Hoa chùa đất Di Linh
Đóa sen sáng mãi bóng hình sư Ni.
Bảo Tích – Bàu Lâm {ĐSHĐ-154}


















































