Kính những người con thương và những người thương con!
Mấy năm trước mỗi lần gần đến sinh nhật con viết cảm xúc, nhắc kỷ niệm, lời tri ân… Năm nay, làm biếng! Song, lúc số đồng hồ nhảy qua 12:00 am (giờ Boston- Đông Bắc Hoa Kỳ) July, 6 là con nhận được rất nhiều tin nhắn từ Zalo “Happy Birthday”, hình trái tim… Con ngồi dậy, tịnh yên để tìm ra lý do vì sao năm nay sinh nhật mình mà mình lại làm biếng? Giờ con mới biết duyên cớ:
1. Những tâm tình cần thì đã trải lòng rồi.
2. Lời tri ân cũng không cần phải lập lại mỗi năm, chỉ cần nhớ và thể hiện trong từng phút giây!
3. Còn nhiều trang kinh chưa đủ thời gian để đọc.
Để con dài dòng chút về 3 lý do làm biếng của con nhé:
– Cái tâm tình của người sống tình cảm như con thì nó tràn lan, nói nhiều cũng vậy, viết nhiều cũng vậy. Vẫn biết có thể mỗi lần viết, mỗi năm viết sẽ có thêm những tâm tình mới, những cảm tình mới. Song, có lẽ năm nay có tuổi nên con không muốn nói ra, chỉ muốn giữ nó trong lòng, tiếng Anh nói là “keep It in my heart” hay nói theo tiếng Hoa 在我心中常留一份情 hay nói văn chương hơn 月亮代表我的心, có lẽ vậy mà nó có niềm vui của nó! Giờ con hiểu phần nào người xưa thường không thích thể hiện cảm xúc của mình, đó cũng là ý của câu “Quân tử chi giao, đạm nhược thủy” 君子之交淡若水 (nghĩa là tình cảm giao hảo của quân tử nhạt như nước lã) hay có câu: “người bạn tri âm là người không còn gì để nói vì đã hiểu nhau rồi”. Trong ý nghĩ đó, con tin mình đã hiểu một phần về Quý Sư và chư huynh đệ, ngược lại Quý Sư và huynh đệ cũng hiểu con một phần!
– “Lời tri ân”. Cứ mỗi lần viết lên dòng tri ân là con vừa viết vừa không ngừng lấy giấy ngăn dòng nước mắt tuôn chảy. Con khóc! Vì tự trách mình chưa xứng đáng với ân Thầy, ân ba mẹ, ân huynh đệ, ân người thương mình… Cũng vậy, năm nay, có tuổi! con không muốn mình khóc, không muốn mình yếu xìu nhi nữ thường tình! Con tập làm chủ cảm xúc trong cách vững chãi, an nhiên, trầm tĩnh!
– Năm nay con 54 tuổi, ngồi lâu đau lưng, đau trĩ, mắt đọc nhiều sẽ thấy khung trời trước mặt quay vòng vòng… Ôi Thiên Sứ già ơi hãy chờ chút! Nhưng nào có được!!! Trong khi những trang kinh hệ Nikaya, A-hàm còn dài lắm… con muốn giữ sức khỏe, dành thời gian để được cùng Quý Sư và Đại chúng đọc hết những trang kinh còn đó!
Đó là lời lý giải cho 3 lý do làm biếng.
Nói làm biếng nhưng giờ cũng đã viết rồi!
Nhân ngày sinh, con tự nhắc mình: nhiệt tâm, tỉnh giác, chánh niệm. Chỉ có vậy mới hy vọng con xứng chút phần trong cái ân tình của Thế Tôn, Thầy bạn, mẹ ba, người thương mình!
Xin được ôm hết những người con thương và những người thương con trong vòng tay nhỏ bé!
NS. Như Bảo (ĐSHĐ-100)
Diễn đọc:Sc. Khánh Giác


















































