Diệu Hoa và Diệu Mẫn cùng nhau đăng ký học khóa bồi dưỡng MC. Khóa học diễn ra trong 5 ngày nhưng trong thời gian 5 ngày đó chỉ học có 2 ngày còn lại 3 ngày là sẽ dành cho phần thi thố tài năng MC.
Sau 2 ngày học Ban Tổ chức đưa ra thể lệ thi và chủ đề thi gồm có 59 đề tài. Diệu Mẫn cảm thấy choáng liền hỏi Diệu Hoa rằng:
– Cậu có thấy đề này… nhiều quá không?”. Diệu Mẫn đặt xấp giấy xuống, giọng nhỏ hẳn.
Diệu Hoa nhìn qua, gật đầu:
– Tớ thấy cũng nhiều! Chỉ còn đúng một đêm nữa là thi đó cậu nè.
Diệu Mẫn cười, nhưng là nụ cười gượng:
– Một đêm thì làm sao cho trọn vẹn đây cậu nhỉ?
Diệu Hoa không trả lời ngay. Cô lấy bút, khoanh tròn vài ý rồi nói:
– Không trọn vẹn thì làm từng phần cho dễ bạn nè, cố lên bạn nha.
Diệu Mẫn dựa lưng vào ghế, thở một hơi dài, tỏ vẻ mệt mỏi, chán nản:
– Tớ nhìn thôi đã thấy chóng mặt hoa mắt rồi. Mỗi chủ đề đều phải soạn đầy đủ từng phần chi tiết, nhưng lại không biết Ban Giám khảo sẽ yêu cầu phần nào nữa, chưa kể phần xử lý tình huống sẽ rất khó. Soạn hết chủ đề thì quá nhiều mà soạn ít thì lỡ hỏi vào phần mình chưa soạn thì sao. Cậu không sợ làm cực rồi mà vẫn rớt sao?
Diệu Hoa ngẩng lên, không cần suy nghĩ mà trả lời luôn:
– Sợ chứ.
– Vậy sao vẫn cố?
Diệu Hoa nhẹ nhàng mỉm cười:
– Vì tớ sợ một thứ khác hơn.
– Thứ gì?
– Sợ sáng mai bước ra khỏi phòng thi rồi tự hỏi: ‘Nếu tối qua mình chịu cố thêm một chút thì sao?’
Diệu Mẫn im lặng một lúc, có vẻ suy nghĩ đắn đo, cô nói:
– Nhưng nếu mình làm sơ thôi, rớt cũng đỡ đau mà…
Diệu Hoa lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý:
– Không cậu à, dù thi rớt sau khi đã cố hết sức thì chỉ buồn một chút thôi bởi vì mình đã cố gắng nỗ lực vì nó, còn rớt vì mình đã bỏ cuộc trước khi bắt đầu thì đau lâu lắm đó cậu à. Chúng ta phải thật cố gắng hết mình, đừng có nghĩ đến chuyện sẽ rớt cậu nhé. Cố lên nha, tự tin nữa nha.
Đêm trôi dần. Diệu Hoa viết, gạch, sửa, rồi viết lại, viết thêm hết phần này tới phần khác.
Diệu Mẫn viết vài dòng, đọc lại xong thở dài.
Gần nửa đêm, Diệu Mẫn nói:
– Thôi… chắc như vậy là được rồi, mình nghỉ ngơi đi. Cậu không mệt sao?
Diệu Hoa xoa cổ tay, đôi mắt bắt đầu thấy có vẻ hơi buồn ngủ:
– Tớ mệt chứ. Nhưng mệt còn hơn là tiếc cậu ạ.
Sáng hôm sau, trước phòng thi. Diệu Mẫn hỏi khẽ:
– Cậu có thấy run không?
Diệu Hoa gật đầu:
– Run chớ. Nhưng lòng tớ cảm thấy an yên lắm cậu nè.
– Cuộc thi sắp bắt đầu mà tớ run muốn chết luôn, vì sao cậu cảm thấy yên lòng được vậy?
– Vì tối qua tớ đã không trốn tránh chính mình, mà cố gắng soạn cho xong.
Buổi chiều, bảng kết quả được Ban Tổ chức công bố. Tên Diệu Hoa được vào vòng trong. Tên Diệu Mẫn thì không. Diệu Mẫn đứng rất lâu, không khóc, chỉ thở ra thật chậm.
Diệu Hoa bước đến:
– Mẫn…
Diệu Mẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt buồn hiu hắt:
– Tớ không tiếc vì rớt Diệu Hoa ơi. Tớ thấy tiếc vì đêm hôm đó… tớ đã không tin mình có thể làm tốt hơn, tớ làm qua loa rồi để đó, chứ cố thêm chút nữa cho chỉn chu hơn thì tớ đậu rồi cậu ạ.
Diệu Hoa nói khẽ:
– Không sao đâu cậu, đây là một bài học mình rút kinh nghiệm lần sau. Phía trước còn dài sẽ còn nhiều cơ hội cho bạn thi mà, mình luôn ủng hộ bạn yên tâm nhé.
Diệu Mẫn gật đầu.
– Ừ… lần sau, nếu chỉ còn một đêm… Tớ vẫn sẽ làm đến cùng bạn ạ.
Diệu Hoa liền nắm tay Diệu Mẫn cười dịu dàng khẽ nói:
– Không phải lúc nào cố gắng cũng thành công, nhưng phải luôn cố gắng để không hối tiếc khi thất bại. Thất bại cũng chẳng có gì tiếc nuối. Tiếc nuối nhất là khi ta vốn dĩ có thể làm được, nhưng lại không cố gắng đến cùng, để lại một điều dở dang mà chính mình biết mình đã có thể làm tốt hơn.
Cuộc đời không thưởng cho người chiến thắng, nhưng luôn để lại sự bình an cho người đã cố gắng đến cùng.
Chi Lan {ĐSHĐ-148}


















































