(Chùa Lâm Quang, mùng 3 Tết Bính Ngọ)
Lâm viên tịnh mặc ngát hương trầm,
Quang rạng đạo mầu nghĩa thâm ân.
Ba mươi năm ấy bền tâm đạo,
Khánh tuế Thầy hiền rạng sắc xuân.
Giữa những ngày đầu xuân Di Lặc, khi nắng bắt đầu vương trên mái chùa, Lâm Quang bỗng rộn ràng bởi bước chân hội tụ của hàng môn đồ pháp quyến trở về đảnh lễ, khánh tuế Sư phụ. Đây không chỉ là cuộc sum họp đầu năm mà còn là dịp nhắc lại nếp thiền môn lấy hiếu kính và tri ân làm gốc, lấy giới hạnh và giáo dưỡng làm đường, để tình Thầy trò trở thành điểm tựa tinh thần bền lâu cho người tu học.
Trong không gian tuy khiêm tốn, đạo tình lại như được “nới rộng” bởi tâm niệm chung trở về bên bậc Thầy giáo dưỡng bằng sự cung kính chân thành. Nhiều vị đệ tử đã kề cận Sư phụ từ những ngày đầu sơ cơ; từ thuở còn là những “cô bé nhỏ”, thấm thoắt đã hơn ba mươi năm. Thời gian đủ làm đổi thay dáng vóc, nhưng lòng tôn sư trọng đạo vẫn vẹn nguyên, khi trở về bên Thầy, ai nấy như trở lại làm “chú tiểu ngày xưa”, giữ tròn nét mộc mạc, đơn sơ mà thắm đượm nghĩa tình.
Trong buổi họp mặt thân tình, đại chúng được nhìn nụ cười hiền từ của Sư phụ, được lắng nghe những lời chỉ dạy ngày xưa. Nghe Thầy kể câu chuyện về thuở khai sơn lập tự, về những ngày tháng dựng xây đạo tràng được nhắc lại trong tiếng cười hỷ lạc, có khi bồi hồi trong giọt nước mắt của hồi ức.
Đặt trong nếp sinh hoạt thiền môn, buổi khánh tuế tại chùa Lâm Quang gợi mở một giá trị đã và đang cần được gìn giữ. Trong đời sống hiện đại, truyền thống tri ân Thầy không dừng ở nghi thức, mà là phương cách nuôi dưỡng đạo lực cho chư Ni. Khi đại chúng cùng nhau trở về, chắp tay đảnh lễ, ôn lại lời Thầy và hành trạng tu học, thì chính đó là lúc “nếp nhà” được tiếp nối, đạo phong được bồi đắp, và tình pháp lữ được làm mới trong sự tỉnh thức.
Diệu Sơn {ĐSHĐ-150}


















































