Trong tiết trời se lạnh cuối năm, đạo tràng chùa Vạn Phước chan hòa trong hương trầm và tiếng chuông mõ. Lễ Húy Kị thân phụ Ni trưởng Viên Giác không dừng ở nỗi nhớ thường tình, mà được nâng lên thành một pháp duyên hồi hướng: nhớ để thương, thương để tu, tu để chuyển hóa thành năng lượng lành dâng lên người đã khuất. Và chính ngay trong không gian ấy, cảm thức thanh lương khởi lên, nhẹ như sương, thơm như khói trầm quyện tỏa:
Đông chạm hiên chùa, sương mỏng lay,
Vạn Phước yên bình, hương ngát bay
Một nén tâm hương dâng tịnh lặng,
Ngàn lời hiếu nguyện gửi gió mây.
Giờ phút chư Tôn đức Tăng Ni nhị bộ quang lâm chứng minh, đạo tràng càng thêm phần trang nghiêm thanh tịnh. Tiếng chuông ngân lên như nhắc người con quay về với chánh niệm; tiếng mõ điểm đều như làm phẳng lại những gợn trần ai. Hiếu đạo ở đây không phải là nỗi buồn níu giữ, mà là sự tỉnh thức dịu dàng: nương Tam bảo giữ tâm, lấy công phu tu học làm lễ vật dâng tưởng nhớ. Nhờ vậy, tưởng niệm không khiến lòng u nặng, mà làm sáng hương hiếu hạnh; không kéo người về quá khứ, mà mở ra một con đường hướng thượng trong hiện tại.
Trong giây phút ấy, ký ức về người cha hiện lên không như một vết thương, mà như một điểm tựa. Ơn sâu được chưng cất thành công hạnh; thương kính được chuyển hóa thành hồi hướng. Lời nguyện quan trọng nhất của Pháp hội hôm nay là nguyện cho hương linh thân phụ rời ưu lụy, buông vọng tình, nương nguyện lực A Di Đà mà siêu thoát an nhiên về miền tịnh độ:
Nguyện hương linh cha rời ưu lụy,
Siêu thăng tự tại, dứt vọng tình.
Theo nguyện A Di Đà tiếp dẫn,
Sen nở phương Tây, sáng lặng thinh.
Còn người ở lại cũng nhận được một lời nhắc: hiếu đạo không nằm nơi lời nói, mà nằm trong từng ngày giữ giới, hành thiện, và biết quay nhìn nội tâm cho trong sáng. Đi giữa nhân gian mà không rời chánh niệm, đó chính là cách báo hiếu bền lâu nhất: lặng lẽ mà sâu, mềm mại mà kiên định.
Vậy nên, dù đông vẫn về, lòng người không rét; bởi trong lễ Húy Kị này có Tam bảo làm nơi nương tựa, có đại chúng làm chỗ chung sức, có hồi hướng làm nhịp cầu thanh lương.
Đông vẫn về nhưng lòng không rét,
Bởi có Tam bảo ủ bình yên.
Một lễ húy kị, thành Pháp hội,
Thanh lương trải khắp cõi vô biên.
Trong ánh hương trầm còn vương nơi đạo tràng Vạn Phước, hình ảnh Ni trưởng Viên Giác hiện lên như một đóa sen: lấy hiếu tâm làm nền, lấy công phu làm lễ. Một đời tu học và dìu dắt đạo tràng, Ni trưởng vẫn giữ trọn tấm lòng hiếu tử, đồng thời tỏa rạng phong thái an nhiên của bậc xuất gia luôn sống vì lợi lạc quần sanh.
Phương Dung {ĐSHĐ-149}


















































