(Kính dâng Giác linh Ni trưởng thượng Nhật hạ Từ – Viện chủ chùa Phổ Minh – Trà Vinh)
Mây trời từng sợi theo gió bay
Tấm áo Ca sa đắp hàng ngày
Công đức sâu dày ân Thầy Tổ
Bước đường hành đạo thật đẹp thay!
Sau mấy năm tu học, năm 1972 đầy đủ duyên lành, tôi được Thầy cho dự vào khóa học Phật pháp ở Ni viện Từ Nghiêm Quận 10, và cũng chính năm ấy, tôi được đăng đàn thọ giới Sa-di-ni. Trước khi lên đường trau giồi kiến thức Phật pháp, tôi trằn trọc suốt tuần không sao ngủ được, cái cảm giác mừng rỡ của cô tiểu tu hành ở nhà quê, sắp được lên thành phố để học. Cố Sư bà thượng NHỰT hạ TỪ, Viện chủ chùa Phổ Minh Trà Vinh, tuy không phải thợ may chuyên nghiệp, chỉ may cho Ni trưởng Phó Viện chủ và đệ tử trong chùa, nhưng Sư bà may rất khéo Sư bà chính là Thầy tôi.
Thầy đi tu hồi 16 tuổi, Mẹ mất sớm, Cha tục huyền, nên Thầy được Sư ông chùa Vinh Sơn ở huyện Duyên Hải, nhận làm con nuôi, thế là Thầy đi tu từ dạo ấy. Với bản tính thông minh, Thầy không học may, nhưng may rất khéo, khéo cả nữ công gia chánh. Bánh, mứt, món nào Thầy cũng làm được, nên những ngày tư ngày tết, những ngày giỗ Tổ trong năm, Thầy đều tự tay làm, không phải mua sắm, đỡ tốn kém. Thầy thường bảo: “Thầy thiếu phước nên không được đến trường như các con, ở chùa Sư ông dạy kinh bộ chữ Hán, Thầy chỉ học âm, nghĩa thế thôi.” Tuy Thầy nói thế, nhưng khi ngồi gần Thầy, tôi học ở Thầy rất nhiều, Thầy giải thích hai chữ Từ Bi:
“Từ năng dữ nhất thiết chúng sanh chi lạc
Bi năng bạt nhứt thiết chúng sanh chi khổ.”
TỪ là lòng yêu thương đem đến cho chúng sanh niềm an vui. Ví dụ như mình thấy những người cơ nhỡ, bất hạnh, mình có thể giúp cho họ những đồ cần dùng như: quần, áo, gạo, đường v.v… để người ta có thể đỡ đói trong cơn nguy kịch. Chính Thầy đã thể hiện trong cuộc sống của mình, vừa khẩu giáo và cũng vừa thân giáo.
BI là lòng thương xót, có thể giúp chúng sanh thoát khỏi khổ đau, ví như có người bị bệnh, không có tiền mua thuốc, lại thêm bị cơn bệnh giày vò, nên quẩn trí thì mình giải thích cho họ hiểu.
Đức Phật dạy rằng: “Ở đời không ai thoát khỏi cảnh sanh, lão, bệnh, tử, đó là một quy luật hiển nhiên. Mọi giai cấp trong xã hội, không ai tránh khỏi định luật vô thường ấy, có sanh ắt có tử, có hợp phải có chia ly.” Vậy chúng ta phải cố gắng để vượt qua sự khổ đau này, chúng ta nên tinh tấn niệm Phật. Khi uống thuốc chúng ta nên niệm “Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật”. Hàng ngày, chúng ta nên niệm “Nam mô Cứu Khổ Cứu Nạn Linh Cảm Quan Thế Âm Bồ tát”. Vị Bồ tát này hay ban sự an vui cho chúng sanh.
“Lời Thầy dạy là khuôn vàng thước ngọc
Hạnh của Thầy thật cao quý khiêm cung
Lòng Từ bi Thầy trang trải bao dung
Con nguyện khắc in sâu vào tâm khảm.”
Suốt nửa tháng nay, Thầy may cho tôi một tấm y mạn để đắp khi đăng đàn thọ giới Sa-di-ni, một áo tràng rộng tay khi hành lễ và một chiếc áo nhựt bình để mặc khi ra đường. Một cô tiểu tu hành ở miệt vườn khi lên thành phố, Thầy sợ tôi thua chúng kém bạn nên Thầy đã thức may. Từng đường kim mối chỉ, Thầy gởi gắm bao tâm huyết vào đấy để mong cho đệ tử gặp nhiều thắng duyên trên con đường tìm về Bảo sở. Ngồi nhìn những thao tác của Thầy, tôi cảm thấy một nỗi vui mừng khôn xiết, tự hứa với lòng mình rằng: “Từ nay mình phải cố gắng tấn tu hơn nữa, để không cô phụ ơn Thầy, dù trên đường tu học có chông gai bão tố cũng cố gắng vượt qua mới mong đền đáp công ơn Thầy Tổ trong muôn một”.
Y áo đã may xong, Thầy gọi tôi vào mặc thử, Thầy bảo: “Ngày mai tương lai của con xán lạn, lâu nay phẩm hạnh của con rất tốt, trên đường tu học, xa Thầy, xa chùa, con nhớ tinh tấn, giữ gìn Giới luật, đừng để sai phạm”. Con phải nhớ:
“Trên đường Đạo không gì bằng tinh tấn
Không gì bằng trí huệ của đời ta
Sống điêu linh trong kiếp sống Ta bà
Chỉ tinh tấn là vượt qua tất cả.”
Tôi vừa mừng vừa tủi, vì ngày mai tôi lên đường học đạo và cũng chính ngày mai này, tôi phải xa mái chùa thân yêu đã nuôi dưỡng tôi với bao kỷ niệm êm đềm. Tôi phải xa bậc Ân sư, ngày đêm đã để tâm lo lắng cho đàn đệ tử, lâu nay bám đầy vô minh phiền não, hàng ngày Thầy phải bỏ công chặt lá, uốn cành để nuôi dưỡng một vườn hoa Bát nhã trong tòng lâm Phật giáo.
Tổ Quy Sơn dạy rằng: “Kim sanh tiệm tu quyết đoán, tưởng liệu bất do biệt nhơn”, phát xuất từ ý kinh này. Tổ khuyên chúng ta đừng mơ mộng viển vông, thực tế bạn phải quyết định số phận của bạn, chớ không nhờ ai khác. Bạn phải phát huy cái độc lập tự do ở trong bạn, cái tự tánh vốn có, nó ở ngay nơi tâm của chúng ta.
“Cha Mẹ sanh ta có thân này
Thầy Tổ ươm mầm kể từ đây
Thoát ly sanh tử hoài La-hán
Đạo mầu giải thoát mãi vui say.”
Thế là tôi khăn gói lên đường, một hành trang tràn đầy hạnh phúc với bao niềm hy vọng ở tương lai. Khi bước chân vào Ni viện Từ Nghiêm, đúng là người nhà quê lên thành phố, tôi thấy cảnh nào cũng mới lạ, cũng rộng rãi và đẹp đẽ. Chúng tôi được đưa lên đảnh lễ quý Sư bà Ban Quản viện, quý Ni sư Ban Chức sự và đại chúng. Ở chùa nhà quê ít Sư, lên đây nhiều Sư quá, có những Sư chào rồi lại chào nữa, có những Sư lại không chào. Vì sợ quá, có dám nhìn ai cho kỹ mà biết Sư nào đã chào và Sư nào chưa chào. Quý Sư thấy mình sợ quá nên cũng hoan hỷ. Sau này quen rồi, quý Sư mới nhắc lại cho vui.
Ác vàng tên ruổi, thỏ bạc thoi dong. Thời gian thấm thoắt qua nhanh. Vào năm 1977, tôi được Thầy ký đơn cho thọ Tỳ kheo ni giới. Nhờ vào oai thần mười phương chư Phật và oai lực của Hội đồng Giới Sư (Thập Sư Tăng và Thập Sư Ni) cùng chư Tôn Thiền đức nhị bộ Tăng già, tôi được quý Ngài truyền trao Giới tướng và Vô tác Giới thể được phát sanh từ đấy. Quý Ngài trao cho tôi một gia tài quý báu là ba y và chiếc bình bát xinh xắn, làm hành trang trên đường giải thoát. Ni viện Từ Nghiêm đã cưu mang, un đúc cho tôi một chất liệu nhẫn nại và tinh tấn, nên tôi đã có đời sống thiểu dục tri túc, thanh bần như ngày hôm nay.
Hình ảnh Thầy ngồi may y áo cho tôi, đã in sâu vào tâm thức, không gì đẹp bằng và không gì sánh bằng ân đức này, tôi thầm cảm ơn hạnh nguyện của Thầy, một người Thầy suốt đời hy sinh vì đàn Ni lưu hậu học.
“Mũi kim Giới Định xâu kết lại
Hạnh nguyện viên thành ở tương lai
Tam môn1 thanh tịnh ngời đuốc tuệ
Thực hành Sứ giả Đức Như Lai.”
TKN. Phước Giác (ĐSHĐ-131)
- Tam môn (Ba cửa): Không, Vô tướng, Vô tác.


















































