Xuân đã đến khi lòng người rộng mở
Xuân lại về trên khắp nẻo quê hương
Trao cho nhau bằng tất cả tình thương
Trong không khí an vui đầy hạnh phúc.
Mùa Xuân đến là mở đầu cho một kỷ nguyên mới, bỏ lại sau lưng một mùa Đông rét mướt, mưa gió bão bùng, những trận cuồng phong kinh hoàng, tất cả cũng đều do lòng tham của con người tạo ra cả. Nào đốn phá rừng, chặt cây đào luôn cả gốc rễ. Lòng đất rỗng tuếch, xúc đất, hút cát vô tội vạ. Mẹ thiên nhiên phẫn nộ, tạo ra những cơn lốc xoáy đổ xuống đầu người dân lành vô tội. Giông gió càn quét nhà cửa tan hoang, nước lũ tràn về, già trẻ kêu cứu gọi nhau ơi ới. Bão lũ năm Ất Tỵ thật kinh hoàng, dòng nước tràn về bởi những đợt xả lũ, nước dâng cao. Đoàn tình nguyện dấn thân vào bão lũ để giải cứu. Cũng có những gia đình con mất cha, vợ mất chồng, bởi những đợt sóng cuốn cuồng. Thế là định luật vô thường đã ập đến, thật đáng thương tâm. Nhà nước, tôn giáo, các mạnh thường quân đã chung tay góp sức, nhưng có đáng là bao với lửa xe, nước gáo!!! Tuy vậy, nhưng cũng thể hiện tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam. Nhìn thấy cảnh màn trời chiếu đất, thật đúng như lời Đức Phật đã dạy: “Của cải là vật năm nhà: Của cải không chính đáng thì bị nhà nước tịch thu – Nhà cháy – Nước trôi – Giặc cướp – Con phá tán, nào có gì là bền chắc?
Dành dụm một đời, chỉ trong chốc lát đã trắng tay!!!
Cuộc đời đang nằm trong cảnh đau thương bất hạnh, may mắn thay Ngài Di Lặc giáng sanh xuống cõi Ta bà, với chiếc bụng khá to và nụ cười thật là hoan hỷ.
“Đại đổ nan dung, dung thế gian, nan dung chi sự. Hàm nhan vi tiếu, tiếu thế gian, nan tiếu chi nhân”. Nghĩa là:
Cái bụng lớn có thể dung chứa, những điều người đời không dung chứa được
Miệng mỉm cười, cười với điều mà người thế gian không thể mỉm cười được.
Hai câu ấy đã nói lên được điều gì về đức hạnh của Ngài Di Lặc? Ở thế gian thường thường chúng ta được vui vẻ, khi mọi người, mọi việc đều thuận theo ý thích của mình. Nhược bằng ngược lại, thì ta sẽ khổ đau, hụt hẫng, có khi đi đến chỗ quyên sinh. Đó gọi là “Cầu bất đắc khổ”. Chẳng hạn khi chúng ta đối diện với người thù địch, hoặc người trái với tư tưởng của mình, ta sẽ bất bình, bất mãn. Đức Phật dạy đó gọi là: “Oán tắng hội khổ”. Cho đến thương yêu mà phải xa lìa, đó thuộc về “Ái biệt ly khổ” v.v…
Đức Phật Thích Ca dạy rằng: “Sống trong cõi Ta bà này, chúng sanh phải đối diện với Tam khổ và bát khổ, nên chúng ta phải học phương pháp NHẪN, để rồi chuyển hóa. Chúng ta phải học thuộc lòng câu: “Nhẫn, nhẫn, nhẫn, trái chủ oan gia tùng thử tận”. Nhẫn đi, nhẫn đi, tất cả oán thù từ đây mà dứt. Đức Thế Tôn là bậc Đại Y Vương, là bậc Thầy của các Thầy thuốc, tùy theo căn bịnh của chúng sanh mà Ngài cho phương pháp để đối trị, rồi chuyển hóa những phiền não khổ đau thành niềm an vui và hạnh phúc.
Xuân về gió thoáng qua mành
Lắng nghe pháp vũ âm thanh nhẹ nhàng
Xuân về tươi đẹp trần gian
Hòa trong vũ trụ lời vàng chân như
Tâm mình có bình an, thì sự tu hành mới được thoải mái. Ngài Lục Tổ dạy về pháp tu: “Tam vô lậu học”
Tâm địa không quấy, tánh mình là GIỚI
Tâm địa không si, tánh mình là HUỆ
Tâm địa không rối, tánh mình là ĐỊNH
Không thêm, không bớt, tánh mình là KIM CANG.
Nghĩa là Bản tánh của mình, ở nơi Phật cũng không thêm, ở nơi phàm cũng không bớt. Thể của nó ròng rặt trong sạch, cứng chắc, trải qua muôn vạn kiếp không dời đổi, chẳng hư hoại, tỷ dụ như kim cương.
Thân tới, thân lui, vốn là tam muội, nghĩa là lúc chúng ta Đi, Đứng, Nằm, Ngồi, nhứt nhứt mọi động tác đều thường trụ, tự do, thân tâm đều thanh tịnh, không một mảy may nhiễm ô, vọng động, ấy gọi là Chánh định (Tam muội).
Trời Xuân muôn sắc xinh tươi
Muôn hoa đua nở hé cười đón Xuân
Đón Xuân về cỏ giăng đệm lục
Muôn màu vạn vật thật tốt tươi
Reo cười đón ánh Xuân sang
Trời trong dệt lụa muôn ngàn tơ giăng.
Khi chúng ta gặp việc vừa lòng thích ý, thì ta nở nụ cười vui vẻ, nụ cười ấy chưa phải là nụ cười của mùa Xuân chân thật. Chúng ta luôn sống trong thất tình lục dục: “hỷ, nộ, ái, ố v.v …” mới vui đó, rồi buồn lại đến (nếu việc trước mắt không như ý).
Chư Phật, chư Bồ tát luôn nở nụ cười hoan hỷ, phát xuất từ tấm lòng Từ bi, Hỷ xả, sống tĩnh lặng trong từng phút giây hiện hữu, phút giây nào cũng là mùa Xuân miên viễn. Vì từ quả vị Bồ tát đến Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, là quý Ngài đã đoạn trừ cội rễ vô minh, vi tế phiền não đã chuyển hóa thành vô thượng Bồ đề. Ngài Di Lặc Bồ tát lúc ở Nhạc Lâm, thị hiện làm vị Hòa thượng trán nhăn, bụng lớn, thân hình mập mạp. Ngài thường mang túi vải to bên mình, tay chống tích trượng, Ngài khất thực được món gì cũng bỏ vào túi vải ấy, chúng sanh cần, thì Ngài lại móc ra cho, nên người đời đặt tên cho Ngài là Bố Đại Hòa Thượng (nghĩa là vị Hòa thượng có túi vải to). Ngài đến đâu cũng có mười tám đứa con nít theo giễu cợt với Ngài. Mười tám đứa bé ấy tượng trưng cho lục Căn, lục Trần, lục Thức. Hằng ngày sáu căn của chúng ta luôn luôn hoạt động. Khi sáu Căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, tiếp xúc với sáu Trần là: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp thì phát sinh ra sáu thứ đắm nhiễm. Như mắt nhìn thấy sắc thì say mê mới sinh ra chấp thủ, từ đó ngã và ngã sở hữu phát sanh, khiến chúng sanh trôi lăn trong vòng sanh tử khổ đau, không biết đâu là đầu mối và đâu là chung cùng, xoay vòng theo mười hai nhân duyên.
Vô minh duyên hành
Hành duyên thức
Thức duyên danh sắc
Danh sắc duyên lục nhập
Lục nhập duyên xúc
Xúc duyên thọ
Thọ duyên ái
Ái duyên thủ
Thủ duyên hữu
Hữu duyên sanh
Sanh duyên lão, tử, ưu bi khổ não.
Còn chư Phật, chư Tổ cư trần bất nhiễm trần. Thị hiện độ sanh, vẫn lục căn cha mẹ sinh ra, vẫn sinh hoạt trong vũ trụ bao la, thường ngày vẫn thường đối diện với sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, nhưng quý Ngài không bị các trần làm ô nhiễm, mà các Ngài đã hóa giải chúng một cách trình tự, đã biến phiền não khổ đau thành an vui giải thoát. Các Ngài cũng đã truyền trao cho hàng đệ tử những công thức để diệt trừ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, bằng những phương pháp Thiền quán, hoặc chăn tâm bằng Lục tự Di Đà (NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT), là phương pháp hữu hiệu cho những chúng sanh có duyên với Pháp môn Tịnh độ. Đây là cách tìm được mùa Xuân hiện hữu trong từng ngày, từng giờ.
Tìm trong giây phút Xuân hiển hiện
Chợt thấy mai vàng cõi chư Thiên
Ngân vang chuông nhẹ hương trầm thoảng An lạc trong tâm trọn ý Thiền.
TKN. Phước Giác {ĐSHĐ-148}


















































