Sống an vui trong chốn Thiền môn
Ca sa đắp mặc luôn bảo tồn
Chơn tâm trong sáng nhờ Giới Định
Trí tuệ rạng ngời, đấng Thế Tôn.”
Đức Thế Tôn thường dạy: “Nhứt thiết duy tâm tạo”. Tất cả các pháp đều do tâm tạo ra cả, tâm tạo ra thiên đường, tâm cũng tạo ra địa ngục. Buổi sáng nghĩ điều lành, buổi trưa làm điều lành, buổi tối mộng điều lành, ta sẽ có cả ngày vui. Sự vui ấy là ta đã có Niết bàn ngay trong hiện tại, ngay bây giờ và ở đây. Còn nếu ngược lại, suốt ngày ta chỉ đắm say trong dục lạc, cờ bạc, rượu chè, rồi đâm nhau, đánh nhau, thì cửa nhà lao rộng mở để đón chờ, tuy thân chúng ta đang còn sống, nhưng đã đọa địa ngục trần gian, không đợi đến khi chết mới đọa địa ngục dưới lòng đất. Do đó, chúng ta chỉ cần quay về nương tựa ba ngôi quý báu đó là: Phật bảo, Pháp bảo và Tăng bảo, hành trì theo năm điều răn cấm của Đức Thế Tôn chỉ dạy, thì ta đã có được hạnh phúc an vui ngay hiện tại. Trong kinh có đoạn nói về công đức của phu nhân Thắng Man. Thắng Man là người đệ tử tại gia của Đức Thế Tôn, bà rất kính Phật, trọng Tăng. Bà là con vua Ba Tư Nặc và Hoàng hậu Mạt Lợi. Xứ Ấn Độ phần nhiều lấy tên cha mẹ đặt tên cho con. Đứng về nghĩa Phật pháp mà nói, danh từ MAN chỉ cho các công đức. Các bậc Thần Thánh lấy công đức để trang nghiêm gọi là MAN.
Trong kinh nói: “Phu nhân Thắng Man có xứ sở, có tụ lạc, thành quách và quyến thuộc”. Chúng ta cũng thế, mỗi một đơn vị, một cá nhân là một quốc độ. Không chỉ nói trên tâm, mà cả trên thân. Thân thể chúng ta ví như một quốc độ. Trong đó, có Quốc vương, Đại thần, binh lính đủ hết. Cõi nước này có tổ chức đường hoàng, dân chúng răm rắp nghe theo.
– Vua là người cai quản hệ thần kinh trung ương, bộ chỉ huy tối cao.
– Các Đại thần trông coi những cơ quan, chức năng quan trọng.
– Mỗi một phân khu trong cơ thể chúng ta là một tỉnh như: “tỉnh Tim – tỉnh Thận – tỉnh Phổi v.v…”
– Lính để đánh giặc xâm nhập từ bên ngoài vào là bạch cầu.
– Dân chúng là hồng cầu. Trong cơ thể chúng ta dư bạch cầu cũng không được mà thiếu bạch cầu cũng không xong.
– Nếu dư bạch cầu, nghĩa là lính nhiều hơn dân, nó sẽ nổi loạn.
– Nhược bằng thiếu bạch cầu là lính quá ít, không có quân để đánh giặc.
Thế nào là hủy phạm cấm giới?
Nếu tâm nhiễm ô thì cõi nước có binh biến. Tâm loạn động thì thể tánh chân thật bị che khuất, thế giới vô số chúng sanh hình thành, nó luôn rình rập cướp mất các công đức lành của chúng ta.
Việc hủy phạm cấm giới thanh tịnh, đối với người tu là không được. Các giới điều quan trọng nhất định phải tuân thủ, ngay cả các giới phụ cũng không nên trái phạm.
– Đơn giản như việc ăn phi thời thái quá, cũng làm cho thành ấp, xóm làng của mình bị hủy hoại.
– Chúng ta ăn dầu nhiều thì bị mỡ cao.
– Chúng ta ăn chua nhiều, thì bị đau dạ dày, đau bụng.
– Chúng ta ăn mặn quá sẽ bị máu cao (tăng-xông).
Cho nên, chế độ ăn uống cũng khá quan trọng. Vì vậy, nhiều bác sĩ tư vấn cho bệnh nhân: “ chỉ cần điều chỉnh chế độ ăn uống, không cần phải uống thuốc mới điều trị được bệnh. Đây là cách ĐIỀU PHỤC THÂN.
“Thân đau tâm phải não phiền
Tới lui vất vả chẳng yên chút nào
Không đau sung sướng biết bao
Cầu mong sanh chúng ra vào bình an.”
Chúng ta khi nhìn kỹ tâm mình, sẽ thấy những làn sóng lao xao, chìm nổi nơi tâm, luôn dựa vào kiến chấp sai lầm, chấp TA và của TA nên từ đó mới phát sinh nhơn ngã bỉ thử. Chúng ta nên mở rộng tâm hồn, học cách sống như nước biển bao la, dung chứa tất cả nguồn nước từ sông, ngòi, nhiễm ô hay thanh tịnh, biển đều dung chứa, không hề chê bai kỳ thị, biển luôn nâng đỡ con người, ghe thuyền bị trôi dạt.
“Lắng nghe tiếng hát đại dương
Lắng nghe mầu nhiệm chơn thường vô ngôn.”
Ngài Ngũ Tổ dạy rằng: “Tâm Chơn Như tức là tâm tự nhiên vắng lặng, sáng tỏ, không vọng động. Ví như mặt nguyệt ở trên không, muôn ngàn lượn sóng hiện ra bóng, bóng có sanh diệt, mặt nguyệt thật như nhiên, sóng tỉ như muôn cảnh, mặt nguyệt dụ như bản tánh thanh tịnh.”
Về tâm: Chúng ta là người xuất gia tu hành, không lớn tiếng hay đánh nhau, mới gọi là hủy phạm cấm giới. Vừa khởi niệm xấu là phạm rồi. Nếu những niệm ấy chưa phát thành lời hoặc tạo ra hành động, thì chưa thành định nghiệp. Chúng ta có thể hoán chuyển ngay trong tâm. Đây là cách điều phục tâm. Nhà Phật có câu:
“Ca-sa vị đắc hiềm đa sự
Trước đắc Ca-sa sự cánh đa.”
Nghĩa là khi chưa đắp Ca-sa, thì thấy cuộc đời là đau khổ, thế giới đảo điên. Khi đắp được Ca-sa rồi thì thấy con đường đạo nhiêu khê hơn ta nghĩ. Một khi nghiệp lực nhiêu khê rồi, thì ở chùa hay ngoài đời đều thấy nhiêu khê. Gốc chính là ở tự tâm, chứ không phải do hoàn cảnh bên ngoài. Do đó, trên con đường tìm về Bảo Sở, chúng ta phải tinh tấn, dõng mãnh, canh chừng chú khỉ và con ngựa nơi tâm mình. Đức Thế Tôn đã chỉ dạy: “Tâm viên, ý mã” là vậy.
“Lắng nghe tiếng nói nơi tâm
Lắng nghe vạn vật thanh âm muôn loài
Lắng nghe sóng vỗ bao la
Lắng nghe bản nhạc, hợp ca chân tình”.
TKN. Phước Giác (ĐSHĐ-129)


















































