Mỗi năm, cứ đầu mùa An cư kiết hạ là đức Pháp chủ – Viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP. HCM tổ chức Kỳ Huân tu, để chư Tôn đức Hội đồng Điều hành, quý Giảng viên, bộ phận Văn phòng và Giám thị cùng về tu tập với Tăng Ni sinh nội trú. Đây là nhân duyên để những người Thầy thấu hiểu hơn đời sống tu học của học trò mình, cũng là cơ hội quý báu để Tăng Ni sinh trẻ nương tựa cả về thân giáo lẫn khẩu giáo từ các vị Giáo thọ mà mình hằng quy kính.
Mỗi năm đến dịp này, chúng con luôn thấy mình thật diễm phúc khi được tu học cùng đạo tràng với những bậc Thầy lớn. Được lắng nghe chia sẻ, nhìn cử chỉ oai dung, hay thâm trầm hơn, là được hòa vào nguồn năng lượng tâm linh trong các thời khóa tu tập, chúng con rất lấy làm cảm kích. Mỗi dịp như vầy, chúng con lại được học về sự tinh tấn và phong cách sống “tùy duyên thuận pháp” của quý Ngài. Những vị “Thầy lớn” ấy, dù tuổi tác có cao, phẩm vị có lớn, thời gian biểu làm việc có dày đặc, thì mỗi thời khóa tu tập, quý Ngài đều có mặt đầy đủ cùng chúng con. Đôi khi buộc phải tạm vắng, quý Ngài vào nhóm Huân tu xin phép, nêu lý do rất rõ ràng. Nhớ có một buổi trưa, vì truyền tin nhầm lẫn mà bảng Quá đường đánh trước 10 phút. chư Tôn đức tham dự chuyên đề từ tòa Học đường về, thấy Đại chúng đã xếp hàng ngay ngắn, liền vội vàng đắp y, rồi nhanh chóng có mặt trên Trai đường mà không một lời trách hỏi. Những buổi thuyết giảng cũng vậy. Dù hội chúng đông đủ hay suy giảm vì bận hoạt động khác, có khi chỉ còn phân nửa số lượng, vị Giảng sư vẫn trang nghiêm lên pháp tòa thuyết giảng theo lịch trình đã định… Có lẽ cảm được tinh thần làm việc hết lòng, đồng tâm kiến tạo một khóa Huân tu trang nghiêm và thanh tịnh cho Học viện, cho Tăng Ni sinh trẻ của chư Tôn đức Hội đồng Điều hành, mà đức Hòa thượng Viện trưởng đã rất hoan hỷ. Ngài thường xuyên thăm hỏi và nhẹ nhàng nhắc những người học trò thực tập “Quan sát và ghi nhận những điểm tốt của người, để hạt giống Phật – Bồ tát được sinh trưởng trong tâm thức của mình”…
Khóa Huân tu đã khép lại, nhưng những câu kệ hô canh của vị thầy Trưởng khoa Triết học chắc vẫn cần suy niệm lâu dài: “Thị nhật dĩ quá, mạng diệc tùy giảm, như thiểu thủy ngư, tư hữu hà lạc” (Ngày nay đã qua, mạng sống giảm dần, như cá thiếu nước, nào có gì vui…).
Suối Thông {ĐSHĐ-154}

















































