Giữa nhịp sống sôi động của thành phố biển Nha Trang, Ni viện Diệu Quang vẫn giữ cho mình một khoảng không gian thanh tịnh hiếm có. Những ngày mùa hạ, nơi đây trở thành đạo tràng An cư của 348 hành giả Ni, cùng trở về sống chung, tu học và thúc liễm thân tâm theo truyền thống của người xuất gia từ thời Đức Phật.
Buổi sáng tại Ni viện bắt đầu trong tiếng chuông ngân vang giữa không gian còn vương hơi sương sớm. Từng hàng Ni chúng trang nghiêm bước vào thời công phu, tạo nên một khung cảnh yên bình đối lập với nhịp sống tất bật bên ngoài cổng chùa. Không có sự náo nhiệt, không có những âm thanh vội vã của phố thị, chỉ còn tiếng kinh đều đặn và bước chân nhẹ nhàng của những người đang chuyên tâm trên con đường tu học.
Mùa An cư kiết Hạ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong đời sống người xuất gia. Đây là khoảng thời gian ba tháng để đại chúng cùng sống trong một trú xứ, chuyên tâm học giới, nghe pháp, thiền tập và thực hành đời sống lục hòa. Tại Ni viện Diệu Quang, truyền thống ấy tiếp tục được duy trì bằng sự nghiêm túc và tinh thần tinh tấn của toàn thể hành giả.
Điều tạo nên nét đẹp của Hạ trường không nằm ở quy mô hay số lượng người tham dự, mà chính là sự đồng lòng của đại chúng trong từng sinh hoạt hàng ngày. Từ giờ học luật, thời quá đường cho đến những công việc thường nhật, mọi hoạt động đều diễn ra trong sự chánh niệm và hòa hợp.
Trong kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy:
“Khó thay đời sống xuất gia, Khó thay vui được trong đó. Khó thay sống đời tại gia, Khổ thay sống chung người không tương hợp.”
Lời dạy ấy càng giúp cảm nhận rõ hơn giá trị của đời sống cộng trú trong mùa An cư. Khi hàng trăm hành giả cùng sống chung dưới một mái già lam, sự hòa hợp không chỉ là nguyên tắc sinh hoạt mà còn là một pháp tu quan trọng để nuôi dưỡng đạo tâm và trưởng thành trong đời sống phạm hạnh.
Những ngày An cư tại Diệu Quang diễn ra bình lặng nhưng không hề đơn điệu. Mỗi thời khóa, mỗi bài học, mỗi giờ phút tĩnh lặng đều góp phần bồi đắp nội lực cho người tu. Chính trong sự bình dị ấy, giá trị của mùa Hạ được hình thành và lớn lên từng ngày.
Chiều xuống, khi ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mái ngói của Ni viện, đại chúng lại thong thả kinh hành trong khuôn viên thanh tịnh. Tiếng chuông bảng vang lên giữa không gian yên ả như nhắc nhở mỗi người trở về với hơi thở chánh niệm. Dường như mọi lo toan của cuộc sống thường nhật đều lắng lại, nhường chỗ cho sự an nhiên và tỉnh thức.
Ba tháng An cư rồi sẽ khép lại, nhưng những gì được vun bồi nơi mái già lam Diệu Quang sẽ tiếp tục theo chân mỗi hành giả trên hành trình tu học phía trước. Giữa lòng thành phố biển, ngôi Ni viện vẫn lặng lẽ giữ gìn truyền thống An cư của Phật giáo, góp phần nuôi dưỡng những thế hệ Ni lưu kế thừa và phát triển mạng mạch Chánh pháp trong thời đại hôm nay.
Hạnh Từ {ĐSHĐ-154}

















































