Trong không gian thanh tịnh của ngôi chùa nhỏ, ánh nắng ban mai len lỏi qua tán cây, chiếu rọi lên những đóa sen hồng đang khoe sắc. Một bé gái khoảng 5 tuổi, đôi mắt tròn xoe, ngước nhìn lên bức tượng Đức Phật từ bi, cất tiếng hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay là ngày gì mà mọi người vui vẻ, trang trí nhiều hoa sen đẹp vậy?”
Mẹ mỉm cười, nhẹ nhàng ôm cô con gái nhỏ vào lòng, giải thích: “Hôm nay là ngày sinh nhật của Đức Phật. Đức Phật là một người rất đặc biệt, Ngài đã dạy cho chúng ta những điều tốt đẹp về tình yêu thương.”
Cô bé chăm chú lắng nghe, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. Rồi cô bé hỏi tiếp: “Vậy tại sao mọi người lại tắm cho tượng Phật vậy mẹ?”
Người mẹ dịu dàng trả lời: “Tắm Phật là để chúng ta thể hiện lòng biết ơn và kính trọng Đức Phật và tắm Phật cũng giống như chúng ta rửa tay, rửa mặt để thật sạch sẽ, để tâm hồn mình được thanh tịnh.”
Ký ức về ngày Rằm tháng Tư năm ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí cô bé ngày nào. Buổi sáng tinh mơ, mẹ thức dậy thật sớm, mặc chiếc áo dài lam dịu dàng, dắt tay cô đến chùa. Hôm đó, chùa được trang hoàng lộng lẫy, rực rỡ sắc hoa. Giữa sân chùa, một tượng Phật sơ sinh nhỏ nhắn được đặt trên đài sen bảy đóa, tỏa ra ánh hào quang ấm áp. Mọi người đều mặc áo lam, trang nghiêm tụng kinh mừng Phật Đản.
Cô bé ngước nhìn mẹ, thấy mẹ thành kính chắp tay, múc gáo nước thơm tho tắm Phật. Cô bé cũng bắt chước mẹ, múc một gáo nước nhỏ, rưới lên vai tượng Phật. Sau đó, cô bé quỳ xuống, chắp đôi bàn tay sen nhỏ xíu, khấn nguyện: “Con xin Phật phù hộ cho con mau lớn, học giỏi và con cũng được có một ngày sinh nhật thật đẹp, có nhiều bạn đến chơi như ngày sinh nhật của Đức Phật ạ.”
Mẹ mỉm cười, xoa đầu cô bé: “Phật Đản là ngày mà mọi người cùng nhau nhớ đến và cảm ơn Đức Phật. Rồi con cũng sẽ có những ngày sinh nhật thật đẹp và ý nghĩa, con yêu ạ.”
Thời gian thấm thoát trôi qua, cô bé ngày nào giờ đã trở thành một cô sinh viên duyên dáng, mang trong mình những ký ức đẹp đẽ về mùa Phật Đản thuở nhỏ. Cô đã quy y Tam bảo, hiểu biết sâu sắc hơn về đạo Phật và Đức Phật. Khi biết tin Ban Tổ chức Đại lễ Phật đản phát động chương trình tình nguyện viên hỗ trợ Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc được tổ chức tại Việt Nam, cô không ngần ngại đăng ký tham gia.
Trong những ngày chuẩn bị cho Đại lễ, cô sinh viên trẻ được hòa mình vào không khí trang nghiêm và ấm áp tình người. Cô cùng các bạn tình nguyện viên khác tham gia vào nhiều công việc, từ việc trang trí sân khấu, đón tiếp khách quý, đến việc hỗ trợ các hoạt động văn hóa, nghệ thuật. Chứng kiến sự tận tâm, nhiệt tình của các tình nguyện viên, sự thành kính của các Phật tử và sự quan tâm của bạn bè quốc tế, cô cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Cô nhận ra rằng, Đại lễ Vesak không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà còn là một cơ hội để lan tỏa những giá trị tốt đẹp của đạo Phật đến với mọi người.
Vào ngày chính lễ, khi đứng trước sân khấu lung linh ánh đèn, ngắm nhìn những đóa sen hồng rực rỡ và lắng nghe những lời kinh cầu nguyện, cô cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Cô thầm cảm ơn mẹ đã gieo vào lòng mình những hạt giống yêu thương và hiểu biết về đạo Phật. Cô cũng chắp tay, không còn là lời nguyện ước cho một sinh nhật rực rỡ của riêng mình, mà là lời nguyện cầu cho thế giới hòa bình, cho nhân sinh an lạc, cho những khổ đau vơi bớt, cho tình thương lan tỏa. Cô cũng thầm nguyện, một ngày nào đó, bản thân sẽ trở thành một người có thể mang ánh sáng từ bi và trí tuệ đến cho muôn loài, giống như Đức Phật.
Và trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh ngôi chùa năm xưa hiện về trong tâm trí, cô ngước nhìn lên tượng Phật Đản Sanh, thấy Phật mỉm cười. Cô cũng thấy mẹ, đang mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tràn đầy yêu thương đang nhìn cô… Cô biết rằng, dù mẹ không còn bên cạnh, nhưng tình yêu thương và những lời dạy của mẹ vẫn luôn sống mãi trong tim mình.
Huệ Quang (ĐSHĐ-141)


















































