Mỗi khi đến ngày kỷ niệm Đức Phật thành đạo, mình thường nghĩ đến câu nói: “Tu nhất kiếp, ngộ nhất thời”.
Người ta hay kể với nhau về quá trình 49 ngày tư duy thiền quán, vào một đêm Đông, khi sao mai vừa mọc, ánh sáng chiếu rọi khắp nhân gian thì đạo sĩ Gotama cũng lần lượt chứng ngộ các chân lý, trở thành bậc Giác ngộ giải thoát trên cõi đời. Nhưng thật ra, hành trình đó đã bắt đầu từ rất lâu rồi. Từ khi Ngài còn là một vị Thái tử trong hoàng cung, phải học “kính thưa các loại” kiến thức, cả thế gian lẫn triết thuyết tôn giáo, rồi thực tập thiền định, rồi trải nghiệm cuộc đời, rồi xuất gia học đạo, trải qua rất nhiều vị Thầy hướng dẫn và bao nhiêu chướng ngại khó khăn… Phật giáo Đại thừa còn quan niệm hành trình tu tập đó đã bắt đầu từ vô lượng vô số kiếp trước, khi sanh xuống nhân gian lần sau cùng, Đức Thế Tôn vốn đã là một vị Bồ tát rồi.
Vậy nên, dù bản tính không được tiết kiệm cho lắm, mình vẫn rất tin vào những “góp nhặt cát đá”, không chê việc thiện nhỏ mà không làm, không ỷ việc ác nhỏ mà không tránh, điều gì nho nhỏ, đến như giọt nước, lâu ngày cũng có thể tràn ly. Nên mình không mơ “một bước lên mây” kiểu trúng số độc đắc, mà chỉ hy vọng “Khi tích lũy đủ về lượng, có thể thay đổi được về chất”. Với mình, đạt được thành quả sau những nỗ lực cố gắng, đã là một may mắn.
Vài dòng tản mạn nhắc mình, nhắc người nhân ngày Phật Thành Đạo vậy!
“Chớ khinh chê điều thiện
Cho rằng chưa đến mình
Như nước nhỏ từng giọt
Rồi bình cũng đầy tràn
Người trí chứa đầy thiện
Do tích chứa dần dần.”
(Pháp Cú 122)
Hạnh Đức (ĐSHĐ-137)


















































