Hiện nay, Tín đồ Phật giáo xâm nhập vào một môn, vấn đề này không liên quan đến Kinh, Luật, Luận mà ở kinh nghiệm Tôn giáo, Pháp môn tu trì, hay sự chọn lựa thiện tri thức hoặc bậc minh sư.
Thông thường, chúng ta không biết mình thích hợp tu tập theo Tông phái, Pháp môn nào, nên pha tạp ý nghĩ Pháp môn nào cũng học, tu thử không luận là Khổ hạnh, Hiển giáo, hay Mật giáo…
Nếu tu theo Pháp môn Tịnh độ, Hoa Nghiêm, Thiền, Duy Thức… đều có những vị Đại đức nổi tiếng thì đủ cho những người nằm thẳng đôi chân ngủ!
Cảnh đứng núi này trông núi nọ, nếm qua rồi lại thôi, đi mọi nơi tham học, đổi Thầy, bỏ bạn quên cả Pháp môn…, thật là xanh, vàng, đỏ, tía…, đủ thứ khiến người lóa mắt không kịp nhìn xa thấy rộng.
Thương quá những người không có cơ sở Phật học, do cần cầu pháp tu, muốn đạt hiệu quả cấp tốc, nên đi khắp nơi tìm chỗ tu học, thấy gì học nấy, kết quả không ít người đã bị tinh thần, cuộc sống rối loạn, tâm lý thất thường, xa lìa xã hội, trở thành gánh nặng cho gia đình, đây là một bi kịch đáng tiếc!
Theo Đức Phật! Vì vô minh mà con người tham cuộc sống trong vòng luân hồi sanh tử, luôn chạy theo ảo tưởng, trọng sự tìm cầu để thỏa mãn những ước mơ, cuối cùng sự nông cạn xuất hiện, thái độ vô nhân đạo của những người kém năng lượng về cuộc sống!
Thật ra, chúng ta nên định hình sự hiểu biết để tâm ô nhiễm không phá hoại hòa bình của nhân loại, cần thẩm sâu giáo lý Phật Đà để nhuận trạch cho mình hướng đi đến đỉnh cao giải thoát, tự mình thắp đuốc lên mà đi. Đức Phật đã quy trách nhiệm, về sự thành bại do chính con người quyết định nên không cần vọng động, trông chờ người khác đem đến hạnh phúc cho mình.
Chúng ta không thể thay đổi xã hội theo mong ước của mình, nhưng có thể nhìn lại những sai lầm chính mình, để ánh mắt từ hòa, nhân ái hơn, cho tình yêu thương, niềm mong cầu hạnh phúc.
Một người có đạo lý, luôn sống đơn giản, không bị vướng mắc và không bị cám dỗ bất cứ mục tiêu, vật chất hay tâm linh. Tự mình tịnh hóa lời nói, hành vi lương hảo, chắc chắn họ không rày đây, mai đó tìm học, lời dạy, tu tập theo giáo điều và niềm tin mù quáng.
Tín đồ Phật giáo cần nhận thức sự nguy hiểm xảy ra trước mắt, tránh tối đa những nguyên nhân có thể đưa niềm tin thăng hoa, giáo lý Phật Đà đến sự suy thoái và tan vỡ vì niềm tin Tôn giáo ấy.
Chúng ta tham đắm vào những thỏa mãn đam mê khoái lạc, tạo thành một xã hội bệnh hoạn, thiếu đạo đức, vô luân, đầy tội lỗi, nỗi đau ô nhục gặm nhấm nhân phẩm con người.
Ngày nay, sau Đại dịch Covid-19 cả nhân loại phải đối mình với bao khó khăn, nào nền kinh tế co rút lại, hàng hóa xuất nhập bất ổn, xăng dầu lên giá…, là mối nguy hiểm hàng đầu cho thương lái, các doanh nghiệp gánh thua lỗ, phá sản, sinh hoạt đời sống gần như bế tắc…
Từ những khó khăn về vật chất, người Phật tử nói riêng đã đánh mất quá nhiều về nhân phẩm, tâm linh, tình cảm gia đình, cha mẹ, bạn bè, vợ chồng, con cái cũng lắm nhiêu khê, lời chúc tụng của cha ông ngày xưa đã đi vào quên lãng: “Trăm năm tình viên mãn, bạc đầu nghĩa phu thê”, không còn hương vị đậm đà, thủy chung, thậm chí tình làng nghĩa xóm, bằng hữu cũng sơ giao, nhạt nhòa lối bước! Thật quá xót xa…
Sự cạnh tranh dốc sinh tồn của từng cá nhân, mỗi gia đình đôi lúc biến chúng ta sa vào vòng tội lỗi, bạc nhược, chán chường.
Thành thật mà nói, ngày nay xã hội cung ứng cho chúng ta quá nhiều tiện nghi, vật chất, mọi thứ tiêu dùng đầy đủ, nhưng trong sâu thẳm soi rọi lại thì con người đã đánh mất quá nhiều nét đẹp văn hóa, ý thức tâm linh, căn bản đạo đức, vì vậy, con người xa rời đời sống thực tế, họ chạy điên cuồng theo lứa tuổi già nua.
Người ơi! Bậc Tổ tiên đã dạy: “Mặt trăng có thể biến thành nóng, mặt trời có thể biến thành lạnh”, nhưng lời Đức Phật dạy không đổi thay theo quốc độ thời gian, thế nên, luật nhân quả không dừng lại cho bất cứ ai trong sinh hoạt đời thường, gieo nhân lành hay quả ác đều có ảnh hưởng to lớn đến luật nhân quả.
Thế nên, chẳng có tham cầu, không cần nhiều Pháp môn tu học, câu nói: “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” là vầng trăng muôn thuở lan tỏa lời dạy của Đức Bổn Sư Thích Ca: “Giáo pháp của ta chỉ có một hương vị giải thoát”, dù đi bốn biển năm châu, tâm kiên định Phật lý là muốn vạn vì sao soi đường cho nhân sinh tiến bước.
Cố gắng đừng để bị lôi cuốn bởi bản chất thiếu tình người, thiêu đốt mình từng phút, giây trong lòng nhân thế.
“Trăng đã lên rồi, trăng đã lên,
Ánh trăng chân lý vượt cung tiên
Cung đàn vũ trụ đưa hòa tấu
Khúc nhạc yêu thương nhẹ não phiền.”
TKN. Như Như (ĐSHĐ-131)


















































