Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.
Câu thơ ấy là một sự đúc kết nhẹ nhàng mà đầy kiêu hãnh về tính cách người Tràng An – Hà Nội từ xưa.
Dùng từ Tràng An để xưng hô những tình nguyện viên trong đại lễ Kiều Đàm Di do PBNG Hà Nội tổ chức tuy có phần gượng ép, vì theo địa lý địa danh Tràng An nằm ở rìa Nam châu thổ sông Hồng, thuộc địa bàn tỉnh Ninh Bình, cách Hà Nội khoảng 90km về phía Đông Nam, quần thể danh thắng Tràng An đã được UNESCO công nhận là “Di sản hỗn hợp đầu tiên thuộc khu vực Đông Nam Á” vào tháng 6/2014. Mà đại lễ năm nay lại chủ yếu tổ chức ở Tổ đình Trung Hậu nằm ở thôn Trung Hậu, xã Tiền Phong, huyện Mê Linh, cách trung tâm TP. Hà Nội khoảng 25km. Chùa Trung Hậu có tên chính thức là Tây Thiên Tự. nhưng vì cớ gì người viết lại xưng hô như thế.
Theo ghi nhận, trong những ngày qua tại Tổ đình Trung Hậu (huyện Mê Linh, Hà Nội), công tác chuẩn bị cũng cơ bản được hoàn tất. Cờ, hoa, băng rôn, biểu ngữ phấp phới tung bay dọc lối vào chùa. Bên cạnh đó, Ban Tổ chức cũng dựng rạp, ghế ngồi tại các khu vực trong chùa để đáp ứng nhu cầu theo dõi đại lễ của Đại biểu và khách mời. Tại hội trường chính nơi sẽ diễn ra đại lễ tưởng niệm, không khí tất bật cũng được hiện hữu. Từ các công đoạn như cắm hoa, sắp xếp bàn ghế, thiết trí tượng Đức Thánh Tổ Ni đã được thực hiện với sự tâm huyết của các Phật tử, những cô sinh viên tín tâm nhiệt huyết phụng sự hết mình. Công việc tuy vất vả, lắm lúc lưng ướt đẫm mồ hôi mặc dù khí hậu những ngày diễn ra đại lễ nhiệt độ trung bình chỉ 20 độ C, nhưng lúc nào trên miệng cũng luôn nở nụ cười và thốt lên câu xã giao “con bẩm các cụ ạ”.
Người Hà Nội không phô trương, hào nhoáng. Họ vẫn giữ nếp sống khiêm tốn, khoan nhường. Không thể hiện thái quá năng lực, hay trình độ bản thân. Lúc nào ở người Hà Nội cũng toát lên vẻ chậm rãi, nhẹ nhàng. Trong mọi hoạt động, họ cho mình cách hành xử đơn giản nhất. Không làm lớn chuyện, nếu thấy không cần thiết. Chính vì thế đã được minh chứng qua công việc tổ chức của cô Nguyễn Bảo Trinh Tuy là Phó ban Truyền thông buổi lễ, nhưng cô luôn tự cho rằng “Đời này đã làm người thì nên ung dung hoàn thành sứ mạng khi đến nhân gian, nếm trải hết yêu hận buồn vui rồi thong thả già đi một cách tao nhã. Kiếp sau làm một đóa sen trong ao phóng sinh, lắng nghe Phật giảng kinh thuyết pháp, phổ độ chúng sinh.”
Còn rất nhiều con người âm thầm cống hiến trong đại lễ, họ là những đứa con của thành phố gây thương nhớ đến lạ lùng. Những người con đi xa sẽ nhớ Hà Nội đến quay quắt, còn những người từng có năm tháng sống ở Hà Nội thì luôn bồi hồi nhớ về những năm tháng của đời người ở đây. Và thật lạ là cả những người chưa một lần đặt chân tới Hà Nội cũng nhớ Hà Nội da diết. Phải chăng đó chính là chiều sâu văn hóa. Qua những khúc quanh của lịch sử, Hà Nội dần hồi sinh và đẹp hơn xưa.
“Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây.
Đây lắng hồn núi sông ngàn năm”.
Hà Nội có sức cảm hóa bí ẩn. Chỉ cần bạn yêu Hà Nội, chung tay xây dựng Hà Nội, bạn sẽ cảm nhận được nét đẹp tâm hồn của người Tràng An.
Vu Tuấn (ĐSHĐ-141)


















































