Bạn thâm giao qua ngày giỗ Hùng Vương
Nét thơ ngây trong vóc dáng học sinh
Kết bằng hữu bởi mối cảm chân tình
Đưa nhau đến bên chân trời tri thức.
Năm ấy, nhằm ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, chúng tôi, những học sinh trong đội trống của trường, lo tập dợt để chuẩn bị đón ngày lễ trọng đại ấy.
Tôi và chị Phước, một người bạn trong đội trống, từ khi được chọn vào đội nghi thức của trường, chúng tôi đã kết bạn với nhau và trở thành đôi bạn thân. Chị Phước lớn hơn tôi một tuổi nhưng chúng tôi rất hợp ý nhau. Ngoài những lúc họp đội, chúng tôi còn cùng nhau học tập. Khi thì giải những bài toán khó, lúc thì cùng nhau bình luận những bài văn hay. Ngoài những lúc sinh hoạt ở trường, chúng tôi còn chung một điểm tâm linh, đều là những đoàn sinh trong gia đình Phật tử. Tuy không cùng chung Thầy Bổn sư nhưng chúng tôi đều sinh hoạt chung dưới một mái chùa trên triền dốc một ngọn đồi Đà Lạt. Mỗi khi đi sinh hoạt, chúng tôi cùng trao đổi những kiến thức về Phật pháp mình vừa học được. Có thể nói chúng tôi là một đôi bạn rất “ăn ý”.
Gió vi vu vọng lại từ rừng thông
Ngọn gió chiều lướt nhẹ cảnh mênh mông
Ôi! Bình thản tâm hồn nghe thanh thoát
Sống an vui trong cõi đời an lạc
Không ưu phiền không chấp đắm các duyên
Vui bên nhau trong đời sống dịu hiền
Ôi! Lý tưởng cao siêu đầy hỷ lạc
Tâm thơ thới trong những ngày sinh hoạt
Buổi trại hè vui sống cảnh đoàn viên
Là Phật tử tập quên bớt ưu phiền
Bỏ tất cả mọi sân si chấp đắm…
Tùng, tùng, tùng. Ba tiếng trống trường đưa tôi về thực tại. Chúng tôi đang họp để hẹn nhau ngày diễn tập, đã sắp đến ngày Giỗ Tổ Hùng Vương. Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày mồng mười tháng ba là trường chúng tôi lại rộn ràng chuẩn bị.
Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày Quốc Tổ mồng mười tháng ba.
Thế là chúng tôi tiếp tục tập dợt, mặc dù đã tập trước nhưng chúng tôi cũng hơi run. Được sự động viên của thầy phụ trách đội nên chúng tôi cũng bớt sợ và cảm thấy hào hứng. Thầy bảo nhóm chúng tôi: “Được tuyển chọn là một vinh dự lớn vì các em là những học sinh đại diện cho trường mình, hãy cố gắng các em nhé! Nghe lời động viên khích lệ của thầy, bao sợ sệt dường như tan biến, chúng tôi bảo nhau cùng cố gắng để không phụ lòng kỳ vọng của thầy cô.
Cảnh đồi núi chập chùng
Thông reo như suối chảy
Cảnh thiên nhiên đẹp thay
Gió vi vu sáo thổi
Lòng vui như ngày hội
Réo gọi tiếng thiên thu
Ôi! Bớt đi hận thù
Hỡi người con Đất Việt.
Đất nước Việt Nam, từ thời Vua Hùng Vương dựng nước, đã trải qua biết bao gian nguy thử thách. Chúng ta có được như ngày hôm nay chính là nhờ ông cha ta đã đổ ra biết bao nhiêu mồ hôi và xương máu để đấu tranh và gìn giữ. Lần giở những trang lịch sử, ta không thể nào quên được cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, bà Triệu, rồi những chiến thắng vang dội của quân ta như trận Bạch Đằng, Đống Đa khiến quân giặc phương Bắc phải bỏ mạng. Cũng có lúc vì muốn hòa bình cho dân tộc, vua nước Việt ta đành phải kết giao với vua Chiêm Thành để mở mang bờ cõi. Rồi các cuộc Nam tiến… Tất cả đều nhờ vào sự đoàn kết một lòng của quân và dân. Dân tộc ta lúc nào cũng mang dòng máu anh hùng, bất khuất chống giặc ngoại xâm. Những anh hùng dân tộc như ông Trần Bình Trọng với câu nói bất hủ: “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc… ” đã in sâu vào lòng bao thế hệ. Noi gương cha ông ta có biết bao anh hùng, chiến sĩ đã hy sinh để giữ vững nền hòa bình của dân tộc. Dưới mái đền Hùng, Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã nhắc nhở con cháu: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước thì Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước”. Lời Bác dạy vẫn còn đó, âm vang lời Bác vẫn theo bao thế hệ trong công cuộc gìn giữ đất nước.
Nước non vẫn nước non này
Con Hồng, cháu Lạc ngày nay sum vầy
Chị em ta cố đắp xây
Thắm tình bằng hữu mai này vinh quang
Hùng Vương xây dựng giang san
Trải bao thế hệ mở mang giống nòi
Chớ nên theo lối học đòi
Thuần phong mỹ tục Việt Nam muôn đời.
Trung Sương (ĐSHĐ-127)


















































