Sáng hôm nay, xin kính mời đại chúng thưởng lãm hình ảnh tươi mát và tràn đầy sinh lực của những tai nấm Bào Ngư xám, do chính tay các Ni sinh tại Nội viện – Học viện Phật giáo Việt Nam TP. Hồ Chí Minh chăm sóc và nuôi trồng.
Tại Học viện, bên cạnh thời khóa tu học và hành trì đều đặn, chư Tăng Ni sinh còn luân phiên đảm nhiệm các công tác phục vụ khác như làm đậu hủ, trồng rau củ và nuôi trồng nấm – nhằm góp phần cải thiện bữa ăn cho đại chúng gần một ngàn vị.
Lứa nấm lần này được nuôi trồng từ khoảng 9.000 phôi nấm. Sau khi nhập phôi, Ban Quản viện đã phân công các thành viên vào Ban Nấm để chăm sóc luân phiên, đặc biệt là theo dõi độ ẩm trong nhà nấm. Mỗi ngày, ngoài giờ học, các Sư cô thay nhau trực tưới nước, kiểm tra nhiệt độ, độ ẩm, thời gian ủ phôi và các điều kiện cần thiết khác. Khi tất cả đã hội đủ, nắp phôi được mở ra – và những mầm nấm non liền nhú lên nhanh chóng, như đã âm thầm đợi sẵn từ lâu.
Chỉ sau một đêm, những cây nấm mới nhú đã lớn lên thành từng tảng lớn, chen chúc nhau vươn ra tìm ánh sáng. Đứng trước lớp lớp tai nấm nối tiếp nhau mọc lên, như những chiếc lá non tràn đầy sức sống trong tiết xuân, ai nấy đều cảm thấy hoan hỷ lạ thường.
Thu hoạch nấm là một công việc tỉ mỉ, đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và tinh thần chịu khó. Vì còn lịch học, các thành viên Ban Nấm thường phải thức dậy từ 2-3 giờ sáng để kịp hoàn tất công việc trước giờ vào lớp. Lần thu hoạch này đúng vào ngày đầu khóa Huân tu của HĐĐH và chư vị Giảng viên. Được cúng dường thành quả lao động lên những vị Thầy mà mình quý kính, các Ni sinh ai cũng hoan hỷ vô cùng. Nhân dịp này, nhiều Phật tử trở về Học viện cũng được tham quan trại nấm và cùng với các Sư cô thu hoạch thành quả sau bao ngày chờ đợi – những cụm nấm to tròn, trắng múp đang khoe mình trên kệ phôi.
Nấm mọc thành từng cụm, chỉ cần lay nhẹ là cả chùm đồng loạt tróc ra – nguyên vẹn và tươi mới. Tuy nhiên, sau đó là một công đoạn rất quan trọng: vệ sinh miệng phôi. Nếu chân nấm không được làm sạch triệt để, phôi sẽ bị mốc và không thể tái sử dụng. Bài học đơn giản mà sâu sắc hiện ra: “Cái cũ không đi thì cái mới không tới. Muốn có thành quả mới, cần biết buông xả thành quả cũ.”
Thật vậy! Trải nghiệm làm nấm giúp chúng tôi hiểu ra nhiều điều, không chỉ từ công việc mà còn từ chính cách những cây nấm trưởng thành.
Nấm không cần ồn ào để lớn lên. Trong bóng tối và ẩm thấp, chúng âm thầm vươn mình – kiên nhẫn, khiêm tốn mà mạnh mẽ. Điều đó khiến chúng tôi soi chiếu lại hành trình tu học của mình: liệu mình đã đủ lặng lẽ, đủ nội lực để nuôi dưỡng Chánh pháp trong tâm chưa?
Từng ngày tưới nước cho phôi, từng lần làm sạch miệng phôi sau thu hoạch – nghe thì nhỏ nhặt, nhưng lại đòi hỏi sự kiên định và tỉnh thức. Nếu lơ là một chút, nấm không mọc. Nếu làm qua loa, phôi sẽ hỏng. Cũng như trong tu tập, chỉ cần thiếu chánh niệm một chút là các bất thiện pháp sẽ sinh khởi.
Chúng tôi cũng hiểu rằng: không phải lúc nào việc tu học cũng dễ dàng. Nhưng chính những buổi sáng tinh mơ giữa tiết trời se lạnh, vẫn nhẫn nại tưới từng dãy phôi, đã dạy chúng tôi bài học quý báu:
“Tu học không phải lúc nào cũng thuận duyên – nhưng sự bền bỉ mới chính là gốc rễ cho mọi thành tựu.”
Chúng con biết ơn Ban Quản viện đã tạo điều kiện để được trải nghiệm việc làm nấm – không chỉ để góp phần phụng sự đại chúng, mà còn là một môi trường tu trong lao tác, nơi từng giây phút đều có thể là cơ hội để rèn tâm, dưỡng tánh.
Từ mầm nấm nhỏ, chúng con học được cách lớn lên. Từ những giọt nước tưới hàng ngày, chúng con hiểu được giá trị của sự không gián đoạn.
Và từ những tai nấm vươn mình tìm sáng, chúng con nuôi lớn nguyện lực trên con đường học đạo.
Chơn Phước (ĐSHĐ-142)


















































