Ngựa đang thơ thẩn bên bờ suối tìm cỏ non thì gặp hươu cao cổ đang ăn lá cây bên kia suối. Nhìn thấy cái cổ linh hoạt của hươu, ngựa liền nói :
– Anh hươu ơi! Anh đổi cái cổ của anh cho tôi đi!
Hươu cao cổ nhìn sang, chậm rãi nhai lá, hỏi :
– Vì sao chú thích cái cổ của tôi?
– Tôi thấy cái cổ của anh rất cao, chỉ cần vươn cổ lên là tôi có thể đón ánh bình minh sáng chói khu rừng mà không cần phải leo lên một quả đồi nào, anh ạ!
– À, ra thế… Rồi sao nữa nào?
– Tôi sẽ hái những trái cây chín ngọt trên cành mà không phải nhảy lên nhiều lần rất vất vả …
– Còn gì nữa không? Chú nói nốt đi!
– Với cái cổ dài ấy, tôi sẽ uống nước suối trong lành mà chẳng cần phải lội xuống nước, ngại nhất là vào mùa đông, bốn chân tôi sẽ lạnh cóng, anh ạ!
Hươu cao cổ nghe xong, mỉm cười nói :
– Thế thì cái mà chú muốn có cũng chính là cái tôi cần. Bây giờ, tôi nói rõ để chú biết nhé! Nếu chú có cái cổ cao như tôi thì kẻ thù rất dễ phát hiện, khi bị săn đuổi chú rất khó thoát thân vì chân chú đâu có dài như chân tôi. Thế nào, chú có còn thích đổi cái cổ dài của tôi không?
– Thôi, thôi! Tôi hiểu ra rồi, anh hươu ạ! Chào anh!
Lời bàn: Quả vậy, trên đời này không có cái gì tự dưng toàn tốt toàn hay cả. Nếu bạn chưa hài lòng với những gì bạn nhận được thì hãy ghi nhận những gì bạn đã tránh được.


















































