Cốc cốc cốc!
Giờ là 9 giờ 20 phút trong không gian yên tĩnh của phòng ở Học viện. Văng vẳng đâu đây tiếng Sư vọng vào: “Các con nhớ cột mùng ngủ nghe chưa, dạo này sốt xuất huyết dữ lắm.”
Tuổi Sư cũng đã cao ấy vậy mà leo hết các phòng dặn dò. Ở đây, Nội viện Ni tất cả là 4 tầng lầu chưa tính các phòng tầng trệt, mỗi lầu mười bốn phòng, tổng cộng cũng ngót hơn 60 căn phòng. Thế mới thấy, sự chịu thương chịu khó của quý Sư dành cho Ni chúng. Ai nói giữa chốn phồn hoa huyên náo của phố thị, con người sẽ dễ bị cám dỗ, dễ chạy theo hư vinh phù phiếm của cuộc đời. Có hay chăng là do tự thân nghiệp dày thiếu duyên thiếu phước nên chưa gặp đúng thầy lành bạn tốt đó thôi? Sự bảo hộ của chư Tôn đức Học viện cũng như sự quan tâm của quý Sư cùng với tình Pháp lữ nơi này đã làm cho mỗi Ni sinh đều có được nhiều hành trang để làm tư lương bước đi trong ngôi nhà Phật pháp.
Biết bao Phật sự ngoài kia còn chờ quý Sư kiến thiết, nhưng mỗi người đã vì sự nghiệp giáo dục mà vào nơi này chăm lo cho chúng con từng miếng ăn giấc ngủ cũng như làm Giáo thọ để hướng dẫn từng con chữ cho chúng con trên con đường thoát mê tìm về bến giác. Ấy vậy mà đôi khi con trẻ lòng còn ngây thơ mà trách móc sao quý Sư cứ thông báo trên loa miết rứa:
“A Di Đà Phật. Sư xin thông báo quý huynh đệ chú ý lắng nghe thông báo…”
Hay có chi mô tê mà cứ bắt đi đứng oai nghi, chánh niệm tỉnh giác “Răng chi mô mà miết hề, hây bây ơi cấp báo cấp báo, lầu @all- chỉ nhau tình hình”. Như “Nước trong quá thì không có cá”, quý Sư nhiều lúc cũng cho tâm lý “mắt nhắm mắt mở” ở các dịp lễ thì cũng cho vui chơi chút đỉnh để có niềm vui thuận pháp thế gian, có nên không nhỉ?
Phong thái điềm tĩnh trang nghiêm, đi đứng khoan thai, trầm tư giáo lý Phật đà. Có nhiều khi quở trách nhưng con biết ẩn sâu trong ấy là biết bao ngần bến bờ yêu thương, từ bi, mong cho chúng con nên người. Thật sự sâu trong tâm khảm chúng con là một nỗi niềm rằng nhìn vào quý Sư con thấy mình thật an, nhẹ nhàng tựa lông hồng. Bao nhiêu phiền muộn hay bất cứ khi nào có nội kết trong lòng, quý Sư luôn nhẹ nhàng, từ tốn, điềm đạm cho lời khuyên.
Quý Sư luôn căn dặn chúng con: Hãy nên rờ vào đầu để biết mình là ai? Mình ra sao, mình như thế nào để có thể sau này xứng danh ba cõi không tốn cơm ăn áo mặc của đàn na. Mỗi tháng Bố tát, ngày trưởng tịnh, quý Sư ngồi trên tụng lại giới cho chúng con nghe để học hành theo thật là hạnh phúc thay. Nhìn vào thân tướng trang nghiêm, giới pháp thanh tịnh của Đức Thế Tôn được quý Sư trùng tụng trong không khí chánh điện này, chúng con thấy mình thật an, muốn đời đời kiếp kiếp thật tu, thật học để có thể đem xiển dương Chánh Pháp của Như Lai.
Xin cho con đi mãi
Không dừng lại giữa đường
Đến tuyệt đối vô biên
Tâm đồng tâm chư Phật
Rồi trong muôn vạn nẻo
Cửa sanh tử luân hồi
Con mãi mãi không thôi
Độ sanh không ngừng nghỉ.
Chỉ cần ở, hít thở chung bầu không khí, dù không được trực tiếp hầu hạ sớm khuya, nhưng nhìn những hình ảnh thân giáo này lòng con trỗi dậy vô biên cao vợi tình thầy trò, tình pháp lữ. Thế mới hiểu vì sao khi xưa Thế Tôn nói rằng Tăng đoàn trang nghiêm thanh tịnh như nước với sữa. Quy luật bù trừ cho nhau, mỗi người có những ưu điểm phát huy bổ sung khiếm khuyết cho nhau thật đáng để học hỏi và nâng đỡ. Biết bao nhiêu lời răn dạy của quý Sư gửi gắm cho chúng con mà biết bao giờ con mới hiểu hết nỗi lòng của người Thầy.
Những lúc hòa cùng chúng vui vẻ chấp tác nhổ cỏ, thu hoạch rau hay làm món tôm chay Alaska, gói chả đậu ki, áp chảo ít dầu ăn cho có đạm mà ít béo, hay như tham gia vào các công tác thu hoạch rau, trồng cỏ, các khu Học viện, phân chia người làm. Đối với chúng con, mỗi ngày trôi qua nhìn vào quý Sư là biết bao nhiêu ân tình, bao nhiêu kĩ năng sống mà chúng con một đời khắc cốt ghi tâm.
Thương lắm từng cách chăm sóc, khi thấy chúng làm việc cực nhọc quý Sư mua cho mỗi đứa một lon nước ngọt, nói là ít chứ cả trăm chúng mỗi đứa nhân lên với số mười ngàn một chai thì cũng tốn cả triệu bạc, nhưng vì để khuyến khích động viên chúng con quý Sư luôn kịp thời động viên. Hay như pha C, chanh muối rồi cùng cả chúng làm việc.
Đúng như câu: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.” Thật may mắn thay giờ vẫn còn học nơi đây nhưng tâm hồn đã hòa vào từng cây cỏ, từng con người, từng cảnh vật nơi này, vì thấm đẫm tình yêu thương lo lắng của quý Sư.
Hay mỗi khi đi tụng kinh, có lần Sư còn bảo: “Này mấy em! Em nào bị đau họng nhớ ghé phòng Sư đưa kẹo Ờ-me-ri-cờ về ngậm cho tốt giọng nha, cố gắng tụng kinh để hồi hướng phước cho đàn na cũng như tu bồi công đức cho chính mình nhé!”
Thật sự môi trường Học viện là nơi đáng gửi gắm thanh xuân mà. Như lúc dịch Covid-19 năm 2021 cả trường phải học online, có nhiều bạn không biết lên zoom ra sao, cài màn hình thế nào cũng như mạng chập chờn. Quý Sư đều nhiệt tình hỗ trợ hết mình, kêu thợ vào lắp mỗi lầu 2 máy phát wifi, hay có gì không hiểu cứ xuống phòng Sư chỉ cho không sao cả. Miễn là phải chăm lo học tập thật tốt, hạn chế ồn ào tán tâm tạp thoại, đi nhẹ nói khẽ.
Hay như những ngày đầu chúng con còn bỡ ngỡ, chính quý Sư nơi đây là người đã hướng dẫn cầm bình bát, xếp tận phòng an đơn, quý Sư hướng dẫn tận tình cách cầm y bát, cách đi, đứng ra sao: “Đứng như tùng, ngồi như chung (chuông), đi như gió, nằm như cung.”
Bản thân chúng con là người viết vẫn đôi lúc phạm bao lỗi lầm, vừa đi vừa nói chuyện, bị phạt úp mặt vào hành lang quay vào tường chắp tay đọc câu thần chú: “Đi nhẹ nói khẽ.” Nhưng chúng con biết cái sự quê mùa hai lúa này không làm xấu hổ, bẽ mặt chúng con trước đại chúng mà để cho chúng con có được khả năng điềm đạm oai nghi tế hạnh để mình tiến tu, sau này còn hướng dẫn Phật tử hoằng pháp độ sanh.
Biết đến khi nào con mới hiểu được lòng của quý Sư, nay con mượn câu chữ này để bày tỏ tấm lòng để có thể kính dâng đôi điều con trẻ muốn gửi gắm. Thật tuyệt vời, hạnh phúc thay khi được sống trong ngôi nhà Tăng thân này, để có thể học hỏi quý Sư, chúng con cũng muốn sau này trên đường đạo giỏi như quý Sư.
Quý Sư như là cha mẹ, như là anh chị, cũng như là Sư phụ Bổn sư của chúng con, Ở bên cạnh quý Sư chúng con học được rất nhiều điều hạnh phúc. Nguyện trọn đời trọn kiếp tu hành, hạt giống Bồ đề vẫn ươm mầm chờ ngày đâm chồi nảy hạt, tưới tẩm lời kinh, chuyên tu thiền định,…
Biết bao nhiêu bài học ý vị thiền môn, từ thuở mới bước chân đầu tiên mà đến bây giờ dù đang học trong mái trường hay mai sau mỗi người tốt nghiệp về lại trú xứ hoặc có kẻ tầm cầu học đạo phương xa cũng rất chi là nhớ mang ơn nặng của quý Sư ở Học viện Phật giáo Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Mong cho con trẻ luôn tràn đầy
Niềm tin chí nguyện không lung lay
Dù mai sau có tha hương nơi nào
Vẫn luôn nhớ bài học nơi đây
Biết thời gian trôi, khó mà nắm giữ
Bóng hình cảnh vật ở nơi đây…
Xin mãi khắc ghi vào tâm khảm
Nguyện tu tinh tấn báo ân này!
Uyên Nhi (ĐSHĐ-115)
Sc Huệ Pháp diễn đọc


















































