Năm nay là mùa xuân năm con Ngựa, ngôi chùa nhỏ ven sông bỗng rộn ràng khác lạ. Vì nhà nhà san sát nhau nên thường không khó để nghe được lời những người lớn trong xóm hay nói vui với nhau:
– Năm Ngọ là năm phải đi, phải tiến, đứng yên là thua à nghen. – Rồi mọi người cùng cười đùa, tiếng cười như vang vọng khắp xóm làng, khiến nơi làng quê yên bình cũng nhộn nhịp hẳn lên.
Cô tiểu Diệu Ánh nghe mà vừa tò mò vừa… lo lo… bởi năm nay cô mười lăm tuổi, mới xuất gia chưa lâu. Diệu Ánh không phải là người dở, mà cũng chẳng phải là người nổi trội. Vì Kinh tụng thì cô chưa am hiểu hết, công quả thì làm được, nhưng cái gì cũng “tạm ổn”. Hỏi giỏi nhất cái gì, cô tiểu chỉ mỉm cười trừ.
Trong chùa, mấy chị lớn hơn bắt đầu được giao việc này việc kia. Người thì được đi học lớp nọ lớp kia, người thì nấu ăn ngon, người thì tụng kinh hay. Diệu Ánh nhìn mà trong bụng xốn xang.
Có bữa quét sân, cô tiểu thở dài với Sư cô Diệu Viên:
– Dạ con thấy con giống con ngựa non quá Sư cô ơi. Người ta chạy băng băng, con mới đi có mấy bước thôi ạ.
Sư cô Diệu Viên vẫn ngồi tước từng chiếc lá, mắt khẽ ngước nhìn cô tiểu, ánh mắt hiền mà sâu, như đã thấy qua bao nhiêu đứa nhỏ từng sốt ruột giống vậy. Sư cô mỉm cười, giọng chậm rãi, ngọt ngào nhẹ nhàng:
– Ngựa non thì cứ… đi cho chắc con à. Đường tu còn dài lắm, đâu phải đoạn nào cũng cần chạy. Chạy sớm quá, khi chân còn non, tim còn hoảng, té cái là đau dữ lắm con ạ. Mà con biết không, đi chậm không có nghĩa là thua. Có khi đi chậm mà biết mình đang đi đâu, còn quý hơn chạy mà lòng cứ hoang mang. Ngựa lớn lên là nhờ mỗi ngày gặm cỏ, từng chút một. Người tu cũng vậy, phải để thời gian nuôi mình, giống như muốn xây một cái nhà kiên cố thì con phải đắp một cái nền thật là chắc đó con.
Diệu Ánh cúi đầu, nghe trong lòng chợt lặng đi. Cô tiểu nhận ra, Sư cô rất yêu thương, luôn động viên cùng giữ cho mình khỏi vấp ngã. Lời nói nghe nhẹ tênh, mà sao rớt xuống lòng lại nặng trĩu yêu thương quá đỗi. Gió thổi qua sân chùa, lá khẽ xào xạc. Diệu Ánh bỗng thấy mình không còn cần phải vội vàng nữa. Chỉ cần đi cho vững, rồi con đường phía trước tự khắc sẽ mở ra.
Đêm đó, trong liêu nhỏ chỉ vừa đủ một chiếc giường tre và cái bàn gỗ thấp, Diệu Ánh trằn trọc hoài không ngủ. Tiếng mưa khuya lộp độp trên mái tôn cũ nghe quen mà lòng cô cứ xao động. Cô trở mình mấy lần, rồi với tay lấy quyển sổ nhỏ để nơi đầu giường. Trang giấy trắng mở ra, dưới ánh đèn vàng mờ mờ, cô cầm bút, do dự giây lát rồi viết một dòng duy nhất: “MÌNH THẬT SỰ GIỎI CÁI GÌ?”
Viết xong, cô nhìn hoài dòng chữ đó. Không có câu trả lời. Nhưng khác với mọi lần, cô không vội gấp sổ lại, không né tránh, không tự trách mình “kém cỏi”. Câu hỏi ấy được đặt xuống rất nhẹ, như một hạt giống nhỏ nằm yên trong đất, chưa cần phải mọc liền, chỉ cần được gieo đúng chỗ.
Sáng hôm sau, sau khi công phu khuya hoàn mãn, khi đại chúng còn chưa ra vườn, cô lặng lẽ lau lại cái bàn gỗ, kê chiếc máy tính cũ mà Sư cô Diệu Hiền cho từ lâu. Bàn phím đã mòn chữ, phím bấm cứng, có cái còn kẹt. Nhìn vào cái máy tính xuống cấp trước mặt, cô có hơi chùn lòng rồi tự nghĩ: “Không biết mình có theo nổi hông ta…”
Nhưng nhớ lại lời Sư cô Diệu Viên hôm trước, giọng trầm mà ấm: “Ngựa non thì cứ… đi cho chắc con à. Đường tu còn dài lắm, đâu phải đoạn nào cũng cần chạy. Chạy sớm quá, khi chân còn non, tim còn hoảng, té cái là đau dữ lắm con ạ…”.
Cô hít một hơi sâu rồi mở máy. Việc cô chọn nghe thì đơn giản lắm: tập đánh máy cho đàng hoàng. Không phải để hơn ai, cũng không phải để chứng tỏ điều gì. Chỉ là cô nhận ra, thời buổi này, giấy tờ, thông báo, danh sách… trong chùa ngày một nhiều. Quý Sư cô, Sư chị nào cũng bận, mà cô thì còn trẻ, tay chưa chai vì việc nặng. Biết đâu mình phụ được chỗ này.
Ban ngày, Diệu Ánh vẫn công quả như mọi người. Quét sân, nhặt lá, phụ bếp. Tối về, sau thời khóa tịnh độ, cô ngồi lại trước bàn, mở một file trắng. Gõ từng chữ một, chậm rãi. Sai thì xóa. Lệch hàng thì chỉnh. Có bữa mắt díp lại, tay gõ nhầm liên hồi, cô bật cười một mình: “Trời ơi, mới có nhiêu đó mà mệt dữ vậy nè.”
Rồi cô tự nhủ, rất khẽ: “Thôi kệ, ngựa non thì đi chậm, miễn đừng đứng lại là được.”
Có lần mấy chị đi ngang, thấy cô còn loay hoay với cái máy, trêu vui:
– Giờ này còn tập đánh máy chi nữa, ngủ để khuya công phu không thôi ngủ gật đó nha Sư em.
Cô chỉ mỉm cười với Sư chị, chớ trong lòng cô biết rõ, mỗi tối ngồi trước màn hình sáng trắng đó, là mỗi lần cô đang học cách ở yên với một việc, không so sánh, không chạy theo người khác.
Mùa mưa rồi cũng qua. Gió lạnh bớt dần, nắng xuân trở lại. Một buổi sáng, chùa cần gấp danh sách hồ sơ Phật tử quy y để nộp lên trên. Giấy tờ cũ lộn xộn, chữ viết tay mỗi người mỗi kiểu. Mấy Sư cô nhìn nhau, có chút lúng túng. Sư phụ chợt nhớ, quay sang Diệu Ánh hỏi nhẹ:
– Diệu Ánh, con thử đánh lại danh sách này nhanh cho Sư phụ được không con?
Cô tiểu hơi giật mình, tim đập nhanh:
– Dạ… để con tranh thủ ạ thưa Sư phụ…
Nói rồi Diệu Ánh lặng lẽ ngồi một góc, tay gõ đều đều nhanh mà chắc. Cô biết chỗ nào cần in đậm, chỗ nào xuống dòng. Biết sắp xếp sao cho dễ nhìn, dễ kiểm tra. Khi in ra, xấp giấy gọn gàng, rõ ràng, không thừa không thiếu.
Sư phụ cầm lên xem, dừng lại một chút rồi gật đầu khen cô tiểu:
– Sư phụ cảm ơn con, nhanh lắm con ạ
Từ hôm đó, việc này nối việc kia. Thông báo dán bảng. Giấy mời. Danh sách khóa tu. Ai cần gấp, người ta nhớ tới Diệu Ánh. Không chỉ vì cô làm nhanh mà còn làm đâu ra đó. Chiều nọ, Diệu Ánh đi ngang mảnh vườn sau chùa. Đất mềm, cỏ non lên xanh mướt sau mưa. Gió xuân thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Cô đứng lại, nhìn một lúc lâu, rồi mỉm cười. Cô chợt hiểu ra một điều rất đơn giản: “Chỉ cần luôn cố gắng, kiên định và nỗ lực không bỏ cuộc thì việc gì cũng thành công”.
Diệu Ánh chắp tay, cúi đầu thật nhẹ. Trong lòng không còn nôn nao, cũng chẳng tự ti. Chỉ là một cảm giác an ổn, đủ đầy, rất yên. Và lúc đó, với cô, mùa xuân mới thật sự bắt đầu, mùa xuân năm Ngọ – mã đáo thành công.
Pháp Như {ĐSHĐ-149}


















































