Khi những chùm pháo hoa cuối cùng tan dần vào hư không, để lại trên bầu trời một làn khói mỏng lang thang vô định, cũng là lúc lòng người lắng lại trong khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đất trời. Giữa cái thời khắc chuyển giao cũ – mới, gia đình tôi lại cùng nhau thực hiện một chuyến hành trình đã thành nếp quen: đi chùa đêm Giao thừa. Đó không chỉ là một nghi lễ tâm linh mà là cuộc hành trình tìm về bản sắc, nơi những tình cảm thiêng liêng nhất được thắp sáng dưới mái chùa tôn nghiêm.
Năm nào cũng vậy, sau đêm giao thừa là cả nhà tôi lại chuẩn bị vật phẩm, trang phục chỉn chu để cùng nhau viếng chùa. Cha tôi mặc chiếc áo dài khăn đóng sẫm màu, trông thật hoài cổ. Bà, mẹ và các chị thướt tha trong tà áo dài truyền thống đa sắc. Còn tôi và anh trai chọn cho mình bộ sơ mi, quần tây đóng thùng tươm tất, chỉnh tề. Nhìn nhau trong tấm áo mới, ai nấy đều thấy mình tươi trẻ hơn, rạng rỡ hơn, như thể mọi bụi bặm của năm cũ đã được trút bỏ hoàn toàn để sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp phía trước. Sự trang nghiêm ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài, mà nó còn là thái độ trân trọng mà mỗi thành viên dành cho giờ phút linh thiêng.
Đêm Giao thừa ở quê mang một nét đẹp rộn rã, hân hoan. Khác với ngày thường, nhà nào cũng bật đèn sáng choang, tổ chức tiệc tùng, nói cười huyên thuyên không dứt. Dù chùa cách nhà gần 2 cây số nhưng gia đình tôi lại thích đi bộ trong cái lạnh cứa da. Vừa đi, chúng tôi vừa nghe bà kể nhiều câu chuyện xa xưa. Ngôi chùa cổ kính có tuổi hơn 100 năm nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, ẩn khuất sau hàng cây xanh rì. Đường dẫn vào chùa được rải đá sỏi li ti, tạo cảm giác êm mềm dưới chân. Bước chân qua ngưỡng cửa tam quan, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ hẫng. Không gian bên trong chùa đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt ngoài kia. Những ánh đèn lồng đỏ treo cao, soi bóng xuống sân gạch đỏ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thực thực hư hư. Tiếng chuông chùa, tiếng mõ, kinh kệ vang lên đều đặn trong màn đêm buốt giá làm cho người ta sống chậm hơn, tĩnh tâm hơn, như muốn gột rửa hết những muộn phiền của 365 ngày bận rộn.
Gia đình tôi cùng nhau thành kính bước vào chánh điện. Trong làn khói hương nghi ngút, gương mặt của bà, cha, mẹ và các anh chị tôi dưới ánh nến bỗng trở nên hiền hòa và thanh tịnh lạ thường. Mọi người đồng loạt chắp tay trước ngực, mắt nhắm nghiền vào hư không, thành tâm khấn nguyện. Đứng trước sự uy nghiêm từ bi của đức Phật, tôi thấy những lo toan, tính toán thường nhật bỗng chốc trở nên tan biến. Lời cầu nguyện của chúng tôi năm nay vẫn vậy: mong cho cha mẹ dồi dào sức khỏe, anh chị em hòa thuận, công việc hanh thông và hơn hết là cả gia đình được bình an, được che chở dưới bóng từ bi.
Việc mua vé số trước cổng chùa từ lâu đã trở thành một thói quen thú vị của gia đình tôi. Nó không hẳn là sự ham mê vật chất, mà đúng hơn là một cách gửi gắm hy vọng vào vận may, vào cái “lộc” trời ban đầu năm. Cha bảo: “Mua tờ vé số không chỉ là cầu tài lộc cho mình, mà còn là chia sẻ chút lộc xuân, giúp người bán sớm được về nhà đoàn viên với gia đình”. Những tờ vé số ấy được chúng tôi nâng niu đặt vào túi áo mới như một lời hứa hẹn về một năm mới sung túc, đủ đầy. Khi rời khỏi chùa, trên tay cầm một phong bao lì xì đỏ thắm mà Sư thầy trao tặng, lòng tôi tràn đầy một luồng sinh khí mới. Gió đêm vẫn lạnh, nhưng trái tim lại ấm áp vô ngần. Tờ vé số nằm trong túi áo mới dường như cũng ấm lên, mang theo giấc mơ về một sự khởi đầu thịnh vượng.
Đêm Giao thừa đi chùa cùng gia đình, tôi hiểu rằng hạnh phúc đôi khi thật giản đơn: là được mặc chiếc áo mới trang nghiêm, được cùng những người thân yêu nắm tay vào chùa cầu nguyện. Tiếng chuông chùa vẫn còn văng vẳng xa xăm, báo hiệu một năm mới đầy hứa hẹn, nơi những giá trị gia đình và niềm tin tâm linh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc nhất cho mỗi chúng tôi.
Đặng Trung Thành {ĐSHĐ-149}


















































